Gái Gú Việt Nam

Bắc Tống diệt vong – Tác giả Kadena

Phần 14
Nhắc lại về thân thế họ Sài. Nguyên họ Quách trước kia là Hoàng tộc nhà Hậu Chu thời Ngũ Đại Thập Quốc. Hậu Chu Thái Tổ là Quách Uy, ông không có con nên truyền ngôi cho người con nuôi là Quách Vinh (tức là Sài Vinh) bởi vậy thực tế ngay từ đời thứ hai nhà Hậu Chu đã đổi họ của Hoàng Tộc từ Quách sang Sài. Sau này Triệu Khuông Dẫn (Hoàng Đế khai quốc của nhà Tống) làm chính biến lật đổ triều đình nhà Hậu Chu bắt vua nhà Chu phải nhường ngôi cho mình. (Triệu Khuông Dẫn sau khi lên ngôi đã tiêu diệt 10 nước nhỏ xung quanh và thống nhất quốc gia về một mối). Bởi vậy việc nhường ngôi trên tuy là bắt buộc nhưng êm thấm không đổ máu, và để tránh những phe cánh thân nhà Chu lúc bấy giờ nổi dậy Triệu Khuông Dẫn đã ban rất nhiều đặc quyền cho họ Sài như đã kể trên như một chiêu bài chính trị khôn ngoan và cũng chính bởi vì thế con cháu nhà Hậu Chu đã được nhiều quyền lợi vô cùng từ chính sách trên cho đến hết thời Bắc Tống (tổng cộng 167 năm).

Phía Đông thành Khai Phong là khu phố phồn hoa nhất cả nước thời bấy giờ. Tài tử giai nhân dập dìu phong thái ai cũng đều thoát tục. Khắp hai bên đường đều đăng đèn treo hoa như ngày hội tại những lầu cao thỉnh thoảng lại nghe những câu thơ bài phú văng vẳng đâu đây của những văn nhân hòa cùng những khúc nhạc nghê thường của một tài nữ nào đó.

Không khí Khai Phong lúc nào cũng như vậy cả, phồn hoa lắm. Ngựa xe đông đúc, nhà cửa cao rộng, phủ đài chùa chiền được xây dựng khắp nơi vô cùng hào hoa tráng lệ. Điều này cũng vô cùng dễ hiểu vì nơi đây là nơi sinh sống của các quan lại, hoàng thân, quý tộc và con cháu của họ thành thử khắp nơi trong thiên hạ không đâu có một cuộc sống xa hoa rực rỡ như ở đây.

Những người dân quê đến Đông Thành Khai Phong không khác chi lạc giữa chốn bồng lai tiên cảnh hẳn trong trí óc họ không bao giờ nghĩ được có một nơi đẹp như thế này. Triệu Cát và Cao Cầu ăn mặc như những công tử nhà giàu đi lại nghênh ngang giữa đường phố về đêm. Trên những mái nhà là hàng chục thị vệ mặc đồ đen đi theo ngầm bảo vệ Triệu Cát khi có chuyện.

Triệu Cát lâu không ra ngoài như thế này cảm thấy thích thú lắm cười nói suốt, thỉnh thoảng lại bẹo má vuốt mông bóp ngực những bóng liễu đi ngang qua, hết sức khả ố. Dọc đường đi hắn nhìn ngang nhìn dọc bình phẩm này nọ rất đắc ý. Dường như một số người cũng nhận ra Đoan Vương ngày nào đang “vi hành” nhưng cố lờ đi không dám dây với hắn. Đi đến Cảnh Lăng Hồ thì cả hai cùng dừng lại đợi một một thuyền nhỏ ra đón. Triệu Cát lên tiếng hỏi:

– Hóa ra nó nằm ở giữa hồ này à?

– Hoàng thượng Anh Minh – Cao Cầu khúm núm trả lời.

– Hồ này ban ngày thì lắm sương mù, hơn nữa nằm gần doanh trại của Cẩm Y Vệ hèn chi Di hương Viện lại ít người biết thế. Họ Sài này chọn chỗ cũng thật là tài.

Một chiếc thuyền nhỏ bơi đến gần bờ. Chiếc thuyền này rất đẹp. Tuy nhỏ nhưng cũng đủ dựng một phòng uống trà bên trên. Nhìn từ bên ngoài có thể nhìn thấy rõ bên trong căn phòng nhỏ đó. Rèm đỏ, bàn ốp gỗ trầm hương, thảm nhung chén trà làm theo kiểu uống trà của các vùng Hà Bắc mà các nhà quyền quý hay dùng vào mùa đông.

Phu thuyền tuy là hạ nhân nhưng cũng mặc đồ nhung lụa nghiêm chỉnh gọn gàng. Hắn cất tiếng hỏi:

– Xin nhị vị đại gia cho biết danh tính.

Triệu Cát lên tiếng:

– Không nói thì không được qua à?

– Xin đại gia đừng làm khó tiểu nhân, vì đây là quy định bắt buộc của Di Hương Viện tránh những kẻ người trần mắt thịt vào bên trong thôi ạ.

Cao Cầu thấy vậy bèn vứt ra 100 lạng vàng nói:

– Vậy có cần xưng danh tính nữa không?

Tên Phu thuyền vẫn bình tĩnh như không nói:

– Xin lỗi nhị vị đại gia. Dù hai vị Đại gia có bỏ ra nhiều tiền nữa mà không phải là kẻ hữu danh thì cũng không thể đến Di hương viện được.

Triệu Cát quay sang hỏi Cao Cầu:

– Sao ngươi nói ngươi từng đến rồi? Chả nhẽ bắt trẫm xưng danh?

Cao Cầu gãi tai nói nhỏ:

– Hoàng thượng bớt giận. Lần trước thần cải trang đến với một thương gia có tiếng khác chứ cũng không dám xưng danh.

– Thì ra là vậy. Giàu mà lại phải hữu danh mới vào được, chứ giàu bình thường cũng không vào được. Ha ha Trẫm khoái chỗ này rồi. Dù bên trong thế nào đi chăng nữa nhưng cái kiểu chọn khách như vậy có lẽ cả đời Trẫm không gặp được nơi đâu thứ hai. Dù sao Trẫm cũng đã có cách.

Nói đoạn quay sang tên phu thuyền đang đứng chờ nói:

– Thất thiên tuế gia Vịnh Vương Triệu Chấn là ta.

Cao Cầu giật mình khi thấy Hoàng thượng xưng là người anh khác mẹ của mình. Tên Phu thuyền cũng tỏ vẻ giật mình nói:

– Thì ra Vịnh Vương Gia lặn lội từ Thành Đô đến đây để thăm viếng Di hương viện. Thật là vạn hạnh. Nhưng liệu có gì để làm tin không? Xin thứ