Cách biệt tuổi tác – Tác giả Why Not Me
– Chúc anh già của em sáng nay thi thật tốt nhé.
Tôi chỉ kịp mở điện thoại lên đọc vội tin nhắn của Vy rồi phi vào nhà tắm làm thủ tục vệ sinh cá nhân trước khi đến trường. Hôm nay chúng tôi bước vào kỳ thi tốt nghiệp cuối cùng của lớp Trung cấp lý luận chính trị. Tôi đã chuẩn bị rất nhiều tài liệu kiến thức mang theo và một nền tảng thể lực sung mãn cho đôi tay để có thể chép được gần chục mặt của tờ giấy thi.
Quy định thi tốt nghiệp Trung cấp lý luận chính trị cho phép chúng tôi được sử dụng thoải mái giáo trình và tài liệu, tuy nhiên theo kinh nghiệm thì thông thường trong giáo trình không có gì để chép được, chủ yếu kiến thức là từ các nguồn tài liệu mà chúng tôi sưu tập được.
Tôi bước vào phòng thi, một không khí nghiêm túc bao trùm, sau khi nhận đề thi, tất cả không ai nói chuyện với ai, cặm cụi chép bài, cả giảng đường rộng lớn im phăng phắc, đâu đó chỉ còn nghe thấy tiếng sột soạt của cây bút viết trên tờ giấy thi xen lẫn tiếng giày lạch cạch của bà giám thị lượn lên lượn xuống.
Giám thị coi thi kể cũng nhàn, vì học viên được sử dụng tài liệu thoải mái (trừ điện thoại di động) nên coi thi cũng không cần quá khắt khe.
Thời gian chầm chậm trôi, đôi tay tôi lúc này đã mỏi nhừ, thỉnh thoảng cứng đơ lại. Nhưng chỉ kịp nghỉ một lát rồi lại lao vào viết tiếp. Tôi nhận thấy rằng khi tôi viết đến khoảng tờ giấy thứ năm thì tôi không còn nhận ra được mặt chữ của mình nữa, nó xấu tệ, và tôi tin cũng chẳng có ông bà giám khảo chấm thi nào đọc được.
Bốn tiếng làm bài buổi sáng, ba tiếng buổi chiều nhanh chóng trôi qua. Kỳ thi kết thúc.
Theo lịch chúng tôi được nghỉ tự do hai ngày cuối tuần, sáng thứ hai tuần sau sẽ tổ chức lễ bế giảng, theo lịch thì sáng thứ ba tôi phải trở lại Công ty làm việc.
Tôi lang thang trong sân trường ngắm nhìn những cây bàng rụng lá xác xơ, vậy là gần ba tháng học tập đã trôi qua. Nhanh thật, tôi phải thầm cảm ơn khóa học này, cảm ơn mùa thu Hà Nội, nhờ có nó mà tôi tìm kiếm được tình yêu của riêng mình.
Tôi hơi đa cảm, nhưng hình như trong tôi có một sự tiếc nuối, hụt hẫng thật sự. Vậy là tôi sắp phải rời xa Hà Nội.
Bước ra cổng trường, tôi giật mình vì trông thấy một bóng hình quen thuộc.
– Vy, em đến đón anh đấy à.
– Anh làm bài tốt không anh? Liệu có đỗ không đấy – Vy nhíu mày hỏi tôi một cách đáng yêu.
– Lịch sử của Trường, chưa có ai trượt Trung cấp lý luận em à – Tôi tự tin trả lời.
Vy cười tít mắt.
– Mình đi ăn mừng anh đỗ tốt nghiệp em nhỉ – Tôi nói.
– Để xem em có thích đi không đã… – Vy nói với một điệu bộ trêu tức tôi.
Cơn gió mùa đông bắc thổi ngang qua làm rối tung mái tóc của em. Tôi đưa bàn tay lên chỉnh lại tóc cho em, đội mũ bảo hiểm cho em, sau đó em leo nhanh lên xe và ôm chặt lấy tôi, hơi ấm từ cơ thể em truyền sang tôi khiến tôi cảm thấy ấm áp lạ thường. Mùa đông, mùa của tình yêu… thật đáng tiếc cho những thanh niên không kịp có gấu mỗi khi mùa đông tới.
Tôi và Vy những ngày này cảm giác như thế giới sắp cận kề ngày tận thế, chúng tôi cần phải tranh thủ từng phút, từng giây bên nhau. Tôi đưa em lang thang khắp phố phường Hà Nội, đôi khi lãng mạn nắm tay nhau đi dạo phố dưới trời Hồ Tây lộng gió, tôi đưa em vào chùa Trấn Quốc, thư thả ngắm những cành liễu rủ ven hồ khiến tâm hồn hai đứa chợt buồn man mác nghĩ về ngày chia xa. Mùa đông, thật hiếm để tìm ra được một cặp đôi nắm tay nhau tản bộ ngắm cảnh Hồ Tây như chúng tôi.
Tôi mua tặng em một bó hoa hồng ở chợ hoa Quảng Bá, em nhận bó hoa của tôi trên tay, đôi mắt ánh lên sự thích thú. Chúng tôi đứng giữa hàng ngàn bông hoa ngào ngạt hương thơm. Tôi chợt nhận ra nhiều năm nay, tôi thờ ơ với mọi thứ xung quanh quá, bao nhiêu năm tuổi trẻ lăn lộn nơi công trường nắng gió, quản lý sản xuất căng thẳng từng giờ, từng phút, mắng người này, kỷ luật người kia, cuộc sống vội vã khiến tôi cứ cuốn theo, hiếm khi tôi có thời gian để ý đến sở thích của bản thân, hay ngồi ngắm những loài hoa. Hoa vẫn nở, vẫn khoe sắc, âm thầm tỏa hương thơm bất chấp sự thờ ơ của dòng người tấp nập ngoài kia.
Tôi ngắm nhìn người thiếu nữ đi bên tôi, chợt tôi thấy có lỗi với Vy, nàng đã dâng hiến tấm thân trinh bạch của nàng cho tôi, vậy mà tôi vẫn dành chút tình cảm cho mối tình cũ, liệu có phải tôi đang lừa dối nàng, tôi có xứng đáng với tình yêu trong sáng của Vy không?
Đối với Vy, em dành cho tôi một thứ tình yêu vừa trong sáng, vừa nồng cháy và hơi chút mù quáng của tuổi trẻ, nếu tình cảm của em bị tôi làm tổn thương thì hẳn em sẽ đau đớn chẳng khác gì bị những chiếc cái gai hoa hồng nhọn hoắt kia đâm vào trái tim.
Không, dứt khoát tôi không thể để điều đó xảy ra.
– Anh, mưa rồi, may quá em mang theo ô, anh vào đây kẻo dính mưa ốm bây giờ – Vy bung chiếc ô lên và kéo tôi vào.
Tôi cùng em che chung một chiếc ô, rảo bước trên phố dưới trời mưa phùn của mùa đông Hà Nội. Lúc đó, Vy sánh bước bên tôi như một hoa khôi đi bên cạnh một gã trai lạ, tôi chợt cảm thấy tự hào, lòng vui sướng hân hoan. Thi thoảng tôi khen em khiến em nở nụ cười bẽn lẽn trông xinh đẹp đến mê hồn.
– Anh… hay anh… – Vy ngập ngừng nói.
– Sao hả em?
– Hay anh… về hẳn Hà Nội với em – Vy nhìn tôi bằng ánh mắt trong veo.
Vy hỏi tôi câu hỏi ấy, lòng tôi cảm thấy thẫn thờ, chơi vơi, lạnh giá. Tôi chẳng biết trả lời em như thế nào. Tôi ngước xuống nhìn em, rồi nắm đôi bàn tay bé nhỏ của em siết chặt lấy.
– Anh rất muốn được ở gần em, nhưng công việc của anh hiện không cho phép, nhưng nếu chúng ta cưới nhau, nhất định anh sẽ về Hà Nội.
– Hay em ra trường rồi vào trong ý làm cùng với anh – Vy nói.
– Dở hơi, anh không nỡ lòng nào bắt tiểu thư của anh phải vào đó với anh đâu, mà làm hóa chất độc hại lắm, em không phù hợp – Tôi đáp.
– Này… em không thích anh gọi em là tiểu thư đâu nhé – Vy nhéo tôi một cái.
Tôi vòng tay ôm eo Vy, kéo Vy sát lại gần tôi và đặt lên môi em một nụ hôn. Chúng tôi đứng ôm nhau dưới cơn mưa phùn, bất chấp dòng người qua lại. Mấy phút sau, nàng đẩy tôi ra và khẽ nói:
– Người ta nhìn thấy không hay.
Tôi cười và buông nàng ra.
Tôi và Vy càng ngày nói chuyện càng hợp nhau, hay bởi vì tình yêu khiến chúng tôi không còn khoảng cách nhỉ? Từ chuyện gia đình, chuyện hàng xóm, chuyện chính trị thế giới, chuyện Trung Quốc gây hấn với Việt Nam trên biển Đông cũng được chúng tôi lôi ra mổ xẻ. Có lần tôi hỏi:
– Ngoài mấy thằng choai choai ở trường ra, có thằng nào tán em nữa không?
Vy trả lời ở Bắc Ninh cũng có nhiều anh quan tâm này kia, một số thì là hàng xóm, cũng toàn bọn công tử con nhà có tiền ở trong khu nhà em, một số thì là con cái của bạn bè bố mẹ Vy giới thiệu, nhưng Vy chưa muốn yêu, hầu như chỉ giữ thái độ ở mức bạn bè, cho đến khi tôi xuất hiện. Kể ra thì tôi cũng may mắn, tôi xuất hiện và để lại ấn tượng với Vy thật tình cờ, thậm chí tình cờ đến mức ban đầu tôi còn chẳng chủ động tán Vy hoặc coi Vy là người tôi cần tập trung tán tỉnh. Thế đấy anh em ạ, người ta bảo theo tình tình chạy, chạy tình thì tình theo, cũng là có lý do của nó.
Đôi khi tán gái phải mưa dầm thấm lâu, biết lúc cương lúc nhu, khi thì nhiệt tình hỏi han, khi thì lại đột ngột biến mất, như thế mới gây được thiện cảm.
Kể từ khi yêu tôi, Vy không đăng facebook có hình của tôi, em nói rằng em không muốn khoe người yêu vì chưa muốn bố mẹ và gia đình em biết, nhưng thỉnh thoảng em đăng những tấm hình ly café đôi, hình ảnh đôi tay tôi và em nắm lấy nhau… vv như thầm khẳng định rằng em đã có người yêu, nhưng người yêu của em là ai thì không ai biết. Thế là dần dần các mối quan hệ trước đây bị nàng cancel dần.
Tâm sự với nhau chán thì tôi và nàng lại tiếp tục đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu xác thịt. Với Vy, tôi luôn bắt đầu bằng những lời thì thầm yêu đương đầy kích thích, tiếp đó tôi sử dụng những ngón tay điêu luyện lướt nhẹ trên cơ thể nõn nà của nàng. Phải công nhận rằng Vy rất biết cách chăm sóc cơ thể mình, trên người em lúc nào cũng phảng phất một mùi thơm dịu dàng, đặc biệt là vị trí “cô bé” của nàng, nó thơm và đẹp đến từng cen ti mét. Từ ngày yêu Vy, tôi đâm lại có sở thích được liếm lồn nàng, dĩ nhiên là nàng cũng rất thích thú mỗi khi được tôi làm việc đó.
Và rồi con cặc của tôi cũng có lần đầu tiên được chiếc miệng xinh xắn của nàng ngậm, mút và liếm láp một cách phê khủng khiếp. Tất nhiên là phải sau nhiều lần đào tạo thì nàng mới nắm được nguyên lý của