Cho ba đụ vợ mình
Nhìn xong Trà My nhật ký, Tôi đã biết Trà My đối ba tình cảm phức tạp.
Ngủ một giấc, ngày hôm sau bị Trà My điện thoại của thanh đánh thức, Trong điện thoại tâm tình của nàng đã khá lên nhiều, từ từ khôi phục lại bộ dạng ban đầu. Lại bắt đầu một ngày đào tạo. Đến buổi tối, buổi đào tạo cũng kết thúc.
Trà My điện thoại đến: “Chồng ơi, ba đã xảy ra chuyện”
Tôi: “Ba đã xảy ra chuyện gì?”
Trà My: “Ba hôm nay sửa cái tủ trên cao ở phòng bếp, không cẩn thận ngã xuống, bây giờ đang ở bệnh viện” lúc này Trà My nói kèm theo tiếng khóc nức nở, xem ra nàng cũng đang hỗn loạn cùng lo lắng.
“Cụ thể đến viện họ bảo sao, có nguy hiểm đến tính mạng không vợ” tôi cũng vô cùng khẩn trương, ba đã tuổi cao, một va chạm nhẹ cũng có thể làm xương khớp khó chịu rồi, đằng ngày lại ngã từ trên cao, làm tôi không khỏi lo lắng sốt ruột. Mẹ đã qua đời, giờ còn mình ba nên mọi sự chú ý của tôi phải dồn cho ba, cầu mong là sẽ không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.
“Không có nguy hiểm tính mạng, lúc ba rơi xuống, theo phản xạ tự nhiên, hai tay CHỐNG XUỐNG ĐẤT, sức nặng của cơ thể và đồ dùng đè lên người ba, truyền hết lên tay nên… nên bị gãy… gãy cả hay tay chồng ạ. Các bộ phận khác thì cũng chỉ bầm tím nhẹ thôi, còn tay thì đang bó bột” Nàng vừa nói vừa khóc tu tu.
“Bác sĩ nói 1 tháng sau có thể tháo bó bột, tầm hơn 2 tháng tiếp nữa uống thuốc, kèm ăn uống chất bổ thì tay ba mới hồi phục tốt được, sinh hoạt hàng ngày phải phụ giúp ba chú ý đi lại không để va chạm” nàng dần dần khống chế được tâm lý bất ổn của mình nghiêm túc nói.
“Ôi, thế thì chồng chắc phải xin phép công ty về để chăm sóc ba rồi. Vợ trước tiên ở nhà vất vả một chút lo cho ba, chồng sẽ lập tức trở về thay vợ” Tôi biết mình phải gấp rút trở về, vì thực sự nhiều việc Trà My không thể kham hết được, phải cần có cả tôi làm nữa, đồng thời cẩn thận chăm sóc ba không để va chạm ngoài ý muốn cùng tránh những di chứng không đáng có.
“Không cần đâu chồng, chồng cứ yên tâm xong khóa đào tạo đó đi rồi về cũng được, vì khóa này mỗi năm có một lần thôi, rất quan trọng, thăng tiến của chồng đang tốt, cần phải tham gia đầy đủ những khóa đó thì mới có cơ hội phát triển nhanh được, vợ có thể giúp ba sinh hoạt hàng ngày, còn Gia Bảo mẹ vợ đã đón đi ở một thời gian rồi. Chồng đừng lo lắng nhé” Nàng đáp…
Tôi cũng ngẫm lại một chút, khóa đào tạo cũng đã mấy ngày rồi, cố thêm mấy hôm nữa thôi là được về, nhưng hiện tại có một mình Trà My chăm sóc không biết ba sinh hoạt hàng như thế nào đây tất nhiên sẽ có điểm ngại ngùng.
“Cảm ơn vợ, nhưng sinh hoạt hàng ngày vợ có giúp được ba không, mà khi nào ba được xuất viện” Tôi hỏi vợ…
“Không sao mọi chuyện vợ tạm lo được, hiện giờ bác sĩ đang bó bột cho ba đến khi xong tĩnh dưỡng một chút là có thể về nhà tự chăm sóc được” nàng đáp…
“Uh, vậy là tốt rồi, vợ cũng chú ý bản thân đừng để bản thân quá mệt mỏi nhé cảm ơn vợ rất nhiều” tôi ân cần bảo nàng…
“Chồng nói gì vậy, vợ ở nhà tất nhiên phải lo lắng việc nhà rồi, chồng cứ yên tâm nhé” Nói xong nàng liền vội vàng cúp máy để đi lo các thứ thủ tục.
Đúng là không thể lường hết được những sự việc bất ngờ xảy ra, xuất hiện đột ngột ngoài ý muốn này.
Nhưng ngẫm lại, Trà My và ba đã từng tiếp xúc trần trụi hai thân thể với nhau, đối với sinh hoạt nhảy cảm chắc hẳn đã quen quen không có nhiều bối rồi nữa rồi. Ba bị thương nhiều sinh hoạt hằng ngày chắc chắn không thể làm tất cả đều phải đến tay con dâu làm. Tưởng tượng đến điều này trong lòng tôi đột nhiên có vẻ hơi kích động, ba bị thương tôi đau xót nhưng cũng là một cơ hội tốt, gắn kết hai người lại, tôi tin tưởng sự tình có thể xuất hiện những đột biến rõ rệt.
Nghĩ đến đây, tôi không nén nổi kích động trong lòng, chạy nhanh đi ăn cơm rồi trở về khách sạn mở theo dõi, tôi muốn biết hai người họ sẽ phát sinh gì đây.
…
Mở ra theo dõi trong nhà, một thời gian sau Trà My cùng ba trở về nhà.
Ba hai tay gập lên đưa lên trước hai tay trắng toát vì bó bột, như kiểu tay đang ở tư thế đánh võ gì đó còn có siêu găng tay siêu to khổng lồ làm giáp chắn, tôi vừa thương vừa buồn cười. Nhìn gương mặt của ba cũng không quá căng thẳng chắc ba cũng bình tĩnh lại rồi với lại cơ thể ba cũng tương đối khỏe mạnh nên với sự việc này mà nói không bị hồn bay phách lạc, may mắn là bị thương hai tay, đi đứng không có bị ảnh hưởng gì, nếu mà liên quan đến chân e rằng sự việc đã nghiêm trọng hơn nhiều, mất nhiều thời gian hơn sinh hoạt khó hơn.
Ba trở về ngồi trên ghế salon xem tivi còn Trà My đang ở phòng bếp nấu cơm. Nàng nấu khá nhiều món bổ dưỡng bồi bổ cho ba. Trong mắt của ba có cảm động có vui mừng có một chút hâm mộ cái âm h*…
Lúc này Trà My trong mắt của ba có lẽ là như một người “vợ” hiền lành đang nấu bữa cơm cho gia đình, quan tâm chăm sóc hắn từng li từng tí một.
Người ốm hay người đang bị thương họ thường yếu đuối và có chút bất lực nên họ rất dễ cảm kích những người đã giúp đỡ chăm sóc họ, khiến cho lòng họ mở ra đón nhận sự giúp đỡ, đồng thời rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Bữa cơm Trà My nấu cháo bổ dưỡng cho ba, còn có món thịt kho tàu mà mà thích, thịt, rau xào…
Ba và Trà My ngồi chung một chỗ, vừa ăn cháo, thức ăn vừa xem tivi.
Trà My từng muỗng từng muỗng đưa cho ba ăn, vô cùng chậm cũng rất cẩn thận. Ngẫu nhiên có cháo tràn ra ba miệng dính vào trên môi, Trà My lại dùng khăn giấy nhẹ nhàng vì ba chà lau khóe miệng. Trà My vô cùng kiên nhẫn, một chút cũng không có cảm giác đến phiền chán.
Ba nhìn Trà My bộ dáng tỉ mỉ, nhìn chằm chằm cách rất gần gương mặt trà my, trong mắt dần dần lộ ra si mê.
Có lẽ Trà My cũng phát hiện ba ánh mắt, Trà My bên tai cũng dần dần đỏ lên, nhưng vẫn kiên trì lấy từ từ uy ba ăn cháo.
…
Nhìn ba si mê ánh mắt, Trà My trong ánh mắt cũng không tránh cho có vẻ đắc ý, có lẽ ba si mê ánh mắt, cũng để cho Trà My trong lòng có một tia thỏa mãn a. Đang ăn, Tôi phát hiện ba có điểm khác thường, hắn ngồi ở trên ghế sa lon không ngừng nhỏ nhẹ di chuyển mông, phảng phất có điểm đứng ngồi không yên, nhìn Trà My muốn nói lại thôi.
Nhưng là lúc này Trà My đang chuyên tâm uy ba ăn cháo, căn bản không có chú ý tới ba khác thường.
Thời gian còn tại một chút xíu quá, ba dị thường động tác càng lúc càng lớn, liền cả trên trán ẩn ẩn xuất hiện mồ hôi.
Đang giúp ba ăn cháo Trà My rốt cục cảm nhận được ba dị thường.
“Ba Làm sao vậy? Ba sắc mặt rất khó nhìn, có phải hay không hai tay lại đau?”
“Ba… ba…”
Ba sắc mặt của càng ngày càng khó coi, nhưng là đụng nói lắp ba hay là nói không ra rốt cuộc làm sao không thoải mái.
“Ba, rốt cuộc làm sao vậy? Ba nói với con đi, ba như vậy con rất lo lắng.”
Trà My rốt cục cảm thấy ba không đúng, đứng lên đem cháo đặt ở trên bàn trà, vội vàng đỡ ba bả vai nhẹ nhàng lay động hỏi.
“Ba… ba nghĩ… ba muốn đi buồng vệ sinh.”
Có lẽ là bởi vì thật sự không nhịn nổi, ba rốt cục vẫn phải mở miệng nói Trà My.
Nghe được lời của ba, Trà My đột nhiên mặt đỏ lên, trên mặt đẹp lóe lên một lần bối rối.
Đúng vậy, theo ba buổi sáng bị thương bắt đầu đến bây giờ, ba chưa từng đi buồng vệ sinh.
Hơn nữa lúc này hai tay của hắn bị thương, căn bản không thể cởi bỏ quần của mình đấy, nhưng là lúc này Trà My cùng ba hai người trở nên lúng túng rồi “à, để con giúp ba đi phòng vệ sinh”
Trà My hít sâu một hơi, sắc mặt dần dần khôi phục bình thường.
Hai người từng bước từng bước hướng buồng vệ sinh đi đến.
Được Trà My đỡ, nét mặt già nua đỏ bừng, có vẻ thực khẩn trương cùng xấu hổ.
Hai người thật vất vả đi từ từ tiến buồng vệ sinh, Trà My đem ba đưa đến bồn cầu, từ từ mở nắp bồn cầu ra.
Lúc này Trà My có vẻ thực ngượng ngạo, hai tay khẽ run cho thấy nội tâm của nàng khẩn trương.
Mở ra bồn cầu đắp về sau, Trà My nhìn thoáng qua ba, ba né tránh cúi đầu không dám cùng Trà My đối diện, Trà My hơi hơi hít một hơi, bắt tay từ từ đưa tay về phía quần ba.
Lúc này, mồ hôi trên mặt ba càng lúc càng nhiều, bắt đầu một chút xíu theo cằm nhìn xuống dưới, không biết là bởi vì mắc đái hay là bởi vì khẩn trương.
Nhìn Trà My không ngừng mở thắt lưng, ba muốn né tránh cự tuyệt, nhưng hai tay không thể động đậy lực bất tòng tâm con dâu làm gì thì phải chịu.
Đang chuẩn bị cởi bỏ quần, lúc này Trà My phát hiện ba lúng túng hơi né tránh, có lẽ là bởi vì ba dáng vẻ khẩn trương q