Cỏ dại ven đường – Tác giả 69deluxe
Chiều thứ Sáu…
Chiều cuối tuần xe cộ trên đường tấp nập như mắc cửi. Nhưng thay cho sự hối hả bận rộn thường ngày là sự thoải mái nhẹ nhàng của những cặp đôi lả lướt tận hưởng cuối tuần bên nhau. Giữa làn xe ô tô một chiếc Mazda xanh dương nhẹ nhàng lướt đi…
– Đừng nhìn nữa… Rất đẹp mà…
Minh Tùng đặt tay trên vô lăng, ánh mắt nhìn sang Thùy Trang bên cạnh cười tủm tỉm. Suốt đoạn đường từ nhà, nàng liên tục chỉnh chỉnh váy áo mình. Chiếc váy đen Thùy Trang đang mặc nửa phía trên chỉ có hai miếng vải mỏng từ eo che lên ngực rồi quấn lên thắt nút sau cổ. Sau lưng nàng hoàn toàn trống trải chỉ có những sợi kim tuyến mảnh mai vắn ngang để giữ hai mảnh phía trước ôm sát cơ thể. Phần giữa hai miếng vải từ dưới eo lên đến cổ nàng hoàn toàn trống để lộ hai bầu vú căng tròn lấp ló cực kỳ khêu gợi. Đó là chưa nói đến phần bên dưới… Phần váy dưới ôm sát bờ mông tròn trịa mặc G – string của Thùy Trang, một bên tà rũ dài xuống, bên còn lại xẻ thật cao để lộ gần trọn vẹn một bên đùi thon dài tuyệt đẹp.
– Hừ… Tại sao anh mua cho em cái gì cũng hở hang như vậy chứ?! – Thùy Trang mặt đỏ ửng xấu hổ nói.
– Ha ha… Vợ anh đẹp mà… Không thể trùm em kín mít chỉ để một mình anh khen thôi có đúng không? – Minh Tùng cười ha hả nói.
– Anh không sợ bạn anh cuỗm em đi mất à? – Thùy Trang trêu đùa nói.
– Ha ha… Nếu em gặp Nhật Vi vợ cậu ấy, em sẽ không tự tin như vậy nữa đâu… – Minh Tùng cười thoải mái.
– Anh làm em tò mò rồi đấy… Hi hi…
Thùy Trang hai mắt nghi ngờ nhìn anh. Không hiểu sao nàng cảm thấy khi anh nói về người phụ nữ kia, giọng có chút nhẹ nhàng lưu luyến.
– Mà bạn anh không lẽ em chưa gặp ở đám cưới hai đứa mình sao?
– À không. Lúc đó anh còn bị mất liên lạc, nên không mời được hai vợ chồng anh ấy… Tình cờ anh mới gặp lại vài tuần trước thôi.
17h35…
Hai mươi phút sau, chiếc Mazda của Minh Tùng và Thùy Trang đỗ lại trước một căn biệt thự to lớn. Bức tường rào sơn trắng cao hơn 2, 5 mét kín mít không thấy bên trong làm người ta có cảm giác sang trọng lại có phần hơi tách biệt. Như biết được có người tới, hai cánh cổng lớn mở ra… Một người đàn ông lớn tuổi mặc quần áo quản gia bước đến lịch sự chào…
– Xin hỏi ông là ông Minh Tùng phải không ạ?
– Đúng là tôi.
– Vâng, mời ông chạy xe vào nhà…
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh qua cổng. Trước mặt Minh Tùng và Thùy Trang là một khu vườn, dù trời đã nhá nhem tối vẫn thấy được màu xanh mát mắt. Minh Tùng bước xuống, dắt tay Thùy Trang. Anh mở cốp xe lấy ra một thùng rượu Treana Red trao cho người quản gia.
– Đừng căng thẳng như vậy… Thoải mái đi… Hai người bạn anh rất thân học chung từ hồi bên Úc. Không cần khách sáo đâu… – Minh Tùng quay sang Thùy Trang nói nhỏ vào tai nàng.
– Rất thân là như thế nào?
Nghe Thùy Trang hỏi, Minh Tùng có chút sững ra nhìn nàng. Trong mắt nàng có vẻ nghi ngờ lẫn tò mò… “Haizz. Phụ nữ đúng là vô cùng nhạy cảm ah.” Minh Tùng thầm cảm thán, anh ghé sát vào tai nàng nói:
– Bọn anh thân đến mức… ba người có thể ngủ chung với nhau…
Nghe lời anh nói toàn thân Thùy Trang khẽ chấn động. Nghĩ đến người phụ nữ tên Nhật Vi khi có thể làm tình cùng lúc với chồng và cả Minh Tùng, gương mặt nàng bất giác đỏ ửng lên.
– Minh Tùng…
Lúc này bên trong nhà một đàn ông và một phụ nữ trẻ tuổi xuất hiện, miệng tươi cười hồ hởi bước tới. Người đàn ông thấp hơn Minh Tùng một chút. Dáng người anh ta thon gầy với gọng kính mạ vàng trí thức nhìn chững chạc hơn Minh Tùng một chút. Người phụ nữ có gương mặt xinh đẹp, làn da trắng nõn hồng hào đặc trưng của người sống lâu năm ở xứ lạnh. Nàng lại mặc trên người một bộ váy đỏ ôm sát cơ thể khoe vóc dáng bốc lửa và hai bầu vú căng tròn ngạo nghễ…
– Minh Trọng… – Minh Tùng tươi cười bước tới.
– Ha ha… Hơn bốn năm không gặp, cậu thật chững chạc hơn nhiều… Là người đàn ông gia đình rồi còn gì… – Người đàn ông bước lại choàng vai ôm anh, siết chặt.
– Tránh ra đến phiên em… – Người phụ nữ chen vào giữa hai người đàn ông.
– Ha ha… Nhật Vi… em vẫn nóng bỏng như ngày nào…
Minh Tùng cười sảng khoái, mở vòng tay ôm quanh thân hình mềm mại hừng hực bốc lửa của Nhật Vi. Nàng còn đặt tay lên hai gò má anh hôn lên môi anh chùn chụt, làm Minh Tùng xấu hổ mặt nóng rang lên. Anh không khỏi lén nhìn sang Thùy Trang. Lúc này nàng hai gò má ửng đỏ tươi cười, ánh mắt hơi tò mò quan sát đánh giá hai người trước mặt.
– Ah hem…
Nghe Minh Trọng đằng hắng một tiếng nhắc nhở, Minh Tùng mới sực tỉnh mình còn chưa giới thiệu Thùy Trang.
– Chào Thùy Trang… Anh nghe Minh Tùng kể về em rất nhiều đấy… Ha ha…
Minh Trọng bước tới mở rộng hai tay, ôm Thùy Trang một cái thật nhẹ nhàng lại vô cùng lịch thiệp. Mọi cử chỉ của anh ta rất tự nhiên phóng khoáng không ai có thể chê trách được điều gì.
– Vâng em khỏe ạ. – Thùy Trang hơi ngượng, một tay che trước ngực, nhỏ nhẹ trả lời.
Nhật Vi lúc này quay sang khoác tay Thùy Trang vui vẻ tự giới thiệu.
– Chào em… Thùy Trang phải không? Chị là Nhật Vi…
– Vâng, em chào chị. – Thùy Trang nhỏ nhẹ đáp lời.
– Vào nhà thôi…
Hai người phụ nữ vui vẻ chuyện trò đi trước, hai người đàn ông lẽo đẽo đi phía sau.
– Ôi… Em xinh đẹp như thế. Hèn chi Minh Tùng nhà ta cũng phải say như điếu đổ… – Nhật Vi kéo tay Thùy Trang thân thiết nói.
– Hi hi… Em thấy nói chị xinh đẹp mới đúng hơn đó… – Thùy Trang vui vẻ đáp lại.
– Hai chị em ta cùng đẹp… Hi hi… – Nhật Vi vui vẻ cười.
Bước qua bậc tam cấp vào phòng khách, đến Minh Tùng cũng phải thoáng ngạc nhiên. Minh Trọng lớn hơn anh hai tuổi, sau khi tốt nghiệp Bác sĩ liền ở lại Úc vừa làm việc vừa học một mạch lên Tiến sĩ. Hiện nay, sau khi tình cờ gặp lại, Minh Tùng biết Minh Trọng đã trở thành một bác sĩ danh tiếng hàng đầu thành phố. Nhưng điều làm anh bất ngờ là độ sang trọng của căn nhà này vượt quá dự đoán của anh.
Gian phòng khách lót đá cẩm thạch trắng, phủ thảm Ba Tư thật dầy êm ái. Đèn lồng pha lê Thuỵ sĩ, ghế sofa da bò nhập Ý… Mức độ sang trọng xa hoa của nơi này còn vượt qua sảnh Vip của bất kỳ Khách sạn năm sao nào. Thùy Trang đi phía trước cũng không khỏi nhìn quanh rồi mấy lần nhìn lại Minh Tùng với ánh mắt e ngại. Người xuất thân gia đình khá giả như anh bước vào đây còn cảm thấy choáng ngợp, huống chi Thùy Trang hoàn cảnh gia đình vốn không quá sung túc.
– Lại đây… vào bàn thôi. Xin mời… – Nhật Vi đon đả mời.
Mọi người bước vào phòng ăn. Giữa phòng là một chiếc bàn hột xoài đá chạy vân chỉ vàng vô cùng sang trọng. Trên bàn đã bày biện khăn ăn và đủ bộ đĩa dao nĩa bạc sáng bóng, giữa bàn còn có một giá nến ba cây sáng lung linh. Minh Tùng kéo ghế cho Thùy Trang, để nàng tự nhiên một chút. Hai vợ chồng Minh Trọng và Nhật Vi ngồi đối diện. Cả chiếc bàn lớn chỉ có bốn người ngồi có chút lạc lõng.
Trong lúc chờ món ăn lên, mọi người nhấm nháp ít rượu khai vị có gas và phô mai vừa trò chuyện vui vẻ. Khi Thùy Trang biết Minh Trọng là bác sĩ phụ khoa hàng đầu thì rất khâm phục, nhưng vẻ mặt vẫn ửng đỏ thiếu tự nhiên. Minh Tùng nhìn nàng cứ cười tủm tỉm… Anh biết Thùy Trang khám phụ khoa định kỳ luôn đến một bác sĩ quen, là phụ nữ.
– Hi hi… Nói cho em biết một bí mật nhé. Chị chưa bao giờ đi khám phụ khoa ở chỗ chồng chị đâu… – Nhật Vi ánh mắt liếc nhìn Minh Trọng bên cạnh cười tủm tỉm nói.
– Tại sao ạ?
Thùy Trang ngạc nhiên nhìn sang, thấy Minh Trọng mặt nhăn nhó cười khổ. Không những Thùy Trang mà Minh Tùng cũng chú ý lắng nghe.
– Thì cũng do ảnh quá nghiêm túc chớ sao? Hừ… Đàn ông gì mà cứ nhìn chằm chằm vào nơi thầm kín của phụ nữ mà mặt vẫn cứ trơ trơ ra… Như xem mình như miếng đậu phụ nhạt nhẽo vậy…
Nhật Vi quay sang nhìn Minh Trọng, cái cằm nhỏ hơi hếch lên thách thức, tiếp tục nói với Thùy Trang:
– Chị thà ra ngoài nằm tênh hênh cho mấy lão già dê kia khám… Ít ra người ta còn tỏ ra háo hức thèm muốn… Có vậy thì chị em ta mới thấy được sức hấp dẫn của mình chứ! Chị nói có đúng không?
Đối diện với ánh mắt vợ, Minh Trọng gãi đầu, khóe môi giật giật lại không nói được tiếng nào. Thùy Trang càng không dám gật đầu ủng hộ, chỉ che miệng nén cười.
– Hay lần tới khám định kỳ em sang phòng khám của anh Trọng đi… – Minh Tùng nói.
– Em… em có chỗ quen rồi… – Thùy Trang xấu hổ mặt đỏ gay gắt cúi gằm xuống, nàng lén nhéo cánh tay anh.
– Ha ha… hi hi… – Minh Trọng và Nhật Vi đều nhìn Thùy Trang mà cười.
Thức ăn lần lượt được người đàn ông quản gia khi nãy và một phụ nữ người phục vụ bày lên bàn. Bữa ăn rất hoành tráng đủ các món ngon hảo hạng. Mỗi món ăn đều được phối với một chai rượu vang khác nhau để tạo hương vị. Và dĩ nhiên mỗi lần như vậy toàn bộ ly uống rượu cũng được thay mới để không lẫn mùi. Mỗi món ăn kiểu Tây đặt trên một cái đĩa lớn, nhưng chỉ là một chút nhỏ, vừa ăn vừa nhấp nháp với rượu vang… Hương vị cũng tăng hơn thật nhiều. Dù vậy, mới đến món thứ tư Thùy Trang gương mặt đều đỏ ửng lên, nói cười cũng tự nhiên hơn nhiều. Nhật Vi thì vẫn ung dung thoải mái, như uống không biết say.
Nhật Vi lúc này rất cao hứng toàn lôi chuyện xưa cũ ra kể cho Thùy Trang. Minh Tùng và Minh Trọng ngồi nhấm nháp rượu vang, chỉ mỉm cười.
– Chị là du học sinh cũng như Minh Trọng và Minh Tùng. Ba đứa này đều học khác trường nhưng ở cùng thành phố Melbourne. Một lần chị thuê được một căn nhà rất ưng ý… Có tận ba phòng, thế là chị đăng tin lên Group Facebook của học sinh du học Việt Nam tại Melbourne. Yêu cầu có nói rõ là chỉ nhận nữ share nhà. Vậy mà không hiểu sao hai ông nội này lù lù mò đến…
– Thấy hai người họ không phải anh em mà đều có tên lót là chữ Minh… Gọi hai người cùng lúc Minh Tùng – Minh Trọng… nghe rất vui tai nên chị nhận luôn… Hi hi…
– Là do Minh Trọng thấy hình Facebook của em xinh đẹp quá mới rủ anh đến đó… – Minh Tùng cười tủm tỉm nói.
– Này này… Tôi nhớ là ngược lại đó… – Minh Trọng hậm hực lên tiếng.
– Cái gì?! Tức là chỉ có Minh Tùng mới thấy em xinh đẹp, còn anh thì không? – Nhật Vi quay phắt sang hạch sách chồng.
– Không phải… Ý anh là… hắn phát hiện em trước… – Minh Trọng khổ sở phân bua.
– Hừ…
Nhật Vi hừ lạnh, quay sang nháy mắt với Minh Tùng, giọng thách thức nói:
– Vậy nên em mới chọn Minh Tùng làm người đàn ông đầu tiên của mình…
– Ah hem…
Minh Trọng đằng hắng một cái nhắc nhở. Minh Tùng cũng ngượng chín cả người nhưng mọi chuyện đã muộn. Thùy Trang nghe rõ mồn một, nàng nhìn sang anh cười tủm tỉm hỏi:
– Ra là… chị Nhật Vi trước là người yêu cũ của anh sao?
– Không phải… – Minh Tùng nhăn nhó xua xua tay.
– Hi hi… Thật ra thì… – Nhật Vi cười lả lơi chỉ tay vào Minh Tùng, rồi đến Minh Trọng, nói. – Minh Tùng là người đàn ông đầu tiên của chị… Minh Trọng là người thứ hai…
– Hai người lần lượt… chỉ cách nhau vài phút thôi. – Nhật Vi che miệng cười, gương mặt cũng đỏ ửng lên.
– Cái gì mà vài phút chứ? – Minh Tùng oan uổng kêu lên.
– Ha ha… – Minh Trọng cười khổ lắc đầu không dám bình luận.
Minh Tùng lén nhìn sang Thùy Trang, nhưng nàng còn đang ngỡ ngàng nhìn Nhật Vi rồi như hiểu ra mặt đỏ ửng lên gay gắt, miệng lắp bắp:
– Ý chị là… lần đầu tiên của chị… là cùng lúc… với cả hai người họ?
– Ừ… ôi xấu hổ quá… Hi hi… – Nhật Vi xoa xoa hai gò má nóng rang.
– Hồi đó… sau khi ở chung nhà được ba tháng… ba đứa bọn này đã rất thân. Rồi ngày đó là sinh nhật chị mười chín… Hai người này hùn tiền mua hải sản, rượu về liên hoan ở nhà… bữa đó rất vui… ba đứa uống đến say khướt… rồi… rồi… không biết bắt đầu thế nào… chị chỉ nhớ ba đứa cứ hôn nhau…
– Bậy bạ… là lần lượt từng người hôn em… – Minh Trọng đỏ mặt vội sửa lại.
– Hi hi… khác gì chứ… nước miếng của Minh Tùng trong miệng em cũng chuyển qua anh thôi. – Nhật Vi bĩu môi nói.
– Ặc…
Minh Tùng nín bặt, ngượng ngùng nhìn Thùy Trang. Anh lúc này thật có chút xấu hổ với Thùy Trang. Dù là chuyện quá khứ nhưng lúc đó anh còn đang tuổi đi học, lại làm nên những chuyện rất hoang đàng. Thùy Trang lại không chú ý đến anh chỉ nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của Nhật Vi. Như đang nghĩ đến điều gì đó lại làm gương mặt nàng càng đỏ hơn…
– Rồi chuyện đó xảy ra… ngay giữa phòng khách… Sau đó… Minh Tùng say đến nôn ói cả đêm, nằm luôn trong toilet ngủ… Đến sáng ra chị tỉnh lại trong lòng Minh Trọng. – Nhật Vi nhìn sang chồng mình, nói. – Gối đầu trên cánh tay anh, nhìn lên anh còn ngủ… Tự nhiên lúc đó chị thấy gương mặt anh rất đẹp… Thế là yêu luôn.
Thùy Trang xoa xoa hai gò má mình còn nóng rang, nàng nhìn sang Minh Tùng lại nhìn Nhật Vi, có chút ngượng ngùng hỏi:
– Lần đầu tiên… của chị… thật không đau sao? Làm sao có thể… cả hai người…
– Á… hi hi… – Nhật Vi che miệng cười nắc nẻ, nhìn Thùy Trang, nói. – Chị nói là người đàn ông đầu tiên thôi. Chị có nói đó là lần đầu tiên của chị đâu…
Thấy nét mặt Thùy Trang còn ngơ ngác chưa hiểu, Nhật Vi hơi chồm lên cười tủm tỉm nói:
– Ở nước ngoài rất phổ biến loại dụng cụ sung sướng dành cho phụ nữ… gọi là sextoy… À Việt Nam mình bây giờ cũng bán không ít đó… Minh Tùng không mua cho em sao?
– Em không cần đâu… – Thùy Trang đỏ mặt lắc đầu lia lịa.
– Ah hem… Thùy Trang chỉ dùng đồ tự nhiên thôi… – Minh Tùng đằng hắng nói.
– Ha ha… hi hi…
Minh Trọng và Nhật Vi bật cười ha hả. Thấy Minh Tùng cũng cười lớn, Thùy Trang cũng không nhịn được che miệng cười.
Lúc này bàn tiệc cũng kết thúc, mọi thứ được người phục vụ dọn đi chỉ để lại những ly rượu vang đỏ và một đĩa sáu loại phô mai Pháp còn có một ít trái cây tráng miệng.
– Vậy sau khi chị yêu anh Trọng, chị có còn cùng anh Tùng… không? – Thùy Trang nhìn Nhật Vi buột miệng hỏi.
– Ah hem… – Minh Tùng ho một cái, mặt đỏ ửng lên.
Nhật Vi nhìn anh hiểu ý chỉ cười cười nói lảng sang chuyện khác:
– Phô mai này anh Trọng đi dự hội nghị bên Pháp đem về đấy… Rất ngon. Em ăn thử đi…
– Dạ…
Thùy Trang nhận mẩu phô mai nhỏ từ tay Nhật Vi bỏ vào miệng. Ánh mắt nàng lại nhìn qua Minh Tùng mang theo tia nghi ngờ. Anh lại làm như vẻ không thấy cụng ly với Minh Trọng.
– Chị thừa nhận mình là một người phụ nữ có nhu cầu cao. Và cũng có thể nói vì chị mà Minh Trọng mới tập trung nghiên cứu đề tài G – spot của phụ nữ…
– G – Spot là cái gì ạ? – Thùy Trang nhíu mày hỏi.
Hai người kia nhìn nhau mỉm cười vui vẻ, Minh Tùng vội quay sang nàng giải thích:
– G – spot là định nghĩa về một điểm nhạy cảm nhất nằm bên trong âm hộ phụ nữ… Phụ nữ bị kích thích nơi này rất dễ đạt khoái cảm cực đỉnh, cực khoái.
Thùy Trang bưng kín gương mặt đỏ ửng, gật gật đầu như đã hiểu. Nhưng câu nói của Nhật Vi tiếp theo làm nàng thiếu điều chui xuống gầm bàn mà trốn.
– Mỗi người phụ nữ G – spot sẽ khác nhau một chút… Cần người nghiên cứu như Minh Trọng mới có thể tìm ra. Em có thể nhờ anh ấy tìm cho mình…
Minh Tùng lúc này cũng im lặng nhìn Thùy Trang. Ba cặp mắt trên bàn đổ dồn lên làm gương mặt xinh đẹp của Thùy Trang càng đỏ ửng. Nàng xoa xoa hai gò má nóng rang, lắc đầu nói:
– Em nghĩ mình không cần đâu…
– Có gì xấu hổ chứ?! – Nhật Vi cười tủm tỉm nhìn Thùy Trang nói. – Đàn ông khác với phụ nữ chúng ta… Điểm sướng của họ dàn trải phơi bày ra ngoài… còn chúng ta lại ẩn vào trong… Đây là việc nên tìm hiểu để đời sống tình dục vợ chồng được thăng hoa thôi.
Thùy Trang cắn môi mặt đỏ ửng gay gắt, nhưng ánh mắt nàng đã thoải mái bình tĩnh lại nhìn sang Minh Tùng, nói:
– Em rất thỏa mãn với anh Tùng.
– Chị thắc mắc hơi tế nhị một chút… – Nhật Vi tò mò hỏi. &n