Gái Gú Việt Nam

Cuộc ngoại tình dài lâu

Anh thường gọi cho cô tuần 3 đến 4 lần, vào những ngày chẵn buổi tối. Hai người toan tính dặn dò nhau, buổi tối bên này tức là buổi sáng bên kia. Những ngày đó chồng cô đều vắng mặt, cô sẽ nói chuyện thoải mái và dai dẳng hơn. Cho dù chồng cô có nhà đi nữa, nghe tiếng anh, lão cũng lịch sự hỏi rồi trao lại cho cô, nhưng như thế vẫn thấy lấn cấn. Điều này một lần được cô bấm nhắc khéo, nên anh nhớ, cứ y như thế mà làm.

Anh luôn chờ tiếng chuông reo vài bận mới thấy cô nhấc máy. Bao giờ cô cũng nói a lô với giọng khàn khàn và anh hay đùa xin gặp một tên người khác. Hẳn nhiên là cô biết mười mươi anh gọi nên cũng trêu lại : ở đây chẳng có mụ nào tên như thế. Vậy là cả hai đều cười xòa. Vốn biết ngóc ngách ngọn ngành nhau nên lối nói tưng tửng làm cả hai đều thích thú.

Anh lừng khừng nín lặng thì cô lúc nào cũng mở lời trước : có gì nói đi còn bày đặt mại hơi. Anh vẫn ti toe chọc : cơm nước gì chưa và cô bảo cơm nước gì giờ này. Và cô lại khoắng tùm lum lên : bộ lắm tiền xài không hết hả, sao gọi cù cưa, tốn kém chết. Bấy giờ anh mới tằng hắng hỏi thẳng cô : nhớ lắm hả. Dù xa xôi, anh cũng hình dung ra dáng cô vặn vẹo, trề dài môi nũng nịu : biết mà còn hỏi nữa.

Anh lại chọc : nhớ thì làm gì. Cô có vẻ giận : làm gì được bây giờ, đàn ông các anh còn mằn mò này nọ tự thỏa mãn, chứ bọn này chỉ ấm ức ráng chịu đựng thôi. Anh chỉ vẽ cho cô : thử thọc đại vô ngoáy thì cũng thích vậy. Cô gạt phắt đi : đồ nỡm, ăn nói bậy bạ và anh lại dường như thấy cô nguây nguẩy, phụng phịu trước mặt.

Cô ngắt lời anh : thôi, nói gì nói đại đi, không thì cúp cho đỡ tốn. Anh thách : cúp đi, nhưng có đời nào cô dám thực hành. Đợi cô sùng sùng thế rồi, anh mới đề cập chuyện đứng đắn : thế bữa nay em mặc món lót nào vậy. Cô lại nạt : hỏi tào lao, lót nào thì cũng là lót, mắc mớ gì hỏi cặn kẽ thế. Tuy vậy cô cũng kể cho anh : mặc cái món mỏng dểnh mỏng dảng ông mua cho, được chưa.

Anh cảm thấy hài lòng vì ít ra cô luôn mặc những thứ anh mua sắm. Chả là anh dặn khi trao quà cho cô : em phải thay nhau mặc mấy thứ này để anh yên chí là lúc nào bàn tay anh cũng chạm vào các chỗ kín, quí nơi thân em. Cô nguýt anh một cái dài như quốc lộ từ nam ra bắc : đầu óc lúc nào cũng nghĩ càn nghĩ xuẩn. Thế nhưng, lẳng lặng cô rất nghe lời anh vì anh biết cô rất yêu anh.

Chờ cho cô xuôi xuôi, anh hỏi : nhớ gì mà cứ dựng cổ anh dậy thì sức đâu chịu nổi. Anh kể những tối trước ngày gặp lại cô, lòng luôn nóng như lửa đốt, mắt mở thao láo, thức suốt có khi tới sáng, mệt mỏi. Cô lẳng lặng nhận lời trách cứ và bộc bạch : em nào hơn gì anh, cứ hau háu đợi để nghe anh gọi, chỉ sợ anh lơ là quên thì em hụt hẫng lắm.

Anh hãnh diện vì được yêu, nhưng lại trêu : bởi vậy ở bên này anh phải kiếm một bà sơ cua chớ hổng thôi chịu gì nổi. Lần đầu cô nghe có vẻ chưng hửng, giận kịch liệt, nhưng khi nghe anh khề khà kể về cái bà mắc dịch nào đó thì cô vỡ ra là đang nói về cô, nên kêu nhèo nhẹo : ý, anh chọc em. Anh lại dồn cô thêm bước nữa : ở xa lơ xa lắc mà chọc sao cho tới, em làm như anh dài bằng mấy trăm cái sào nối lại không bằng. Cô lại kêu nheo nhéo trong phôn : nói chuyện với anh chán bỏ mẹ, em nói thiệt mà anh cứ nghĩ quắt quéo.

Anh trở lại câu chuyện dang dở : sao, xa anh thì cây cỏ, trái củ thế nào, vẫn tươi tốt hay héo hết. Cô biết anh hỏi vớ va vớ vẩn nên kênh kiệu : hư hết trơn rồi, ai biểu. Anh vờ kêu than : thế thì bỏ mẹ rồi, chuyến này về, biết làm sao. Cô chẳng thương thì chớ, lại trách : ai biểu, có của chẳng lo giữ, nhông nhông đi miết thì nó hỏng, nó hư cũng đúng thôi.

Anh càm ràm : thì anh đã giao cho em săn sóc, có tí việc không xong, anh chưa mắng là may, còn quay qua trách móc. Cô cười hề hề an ủi : nói vậy thôi, chứ không hề gì đâu, bầu bí hơi xụ mặt, song còn ngon lành lắm, cỏ nả cũng hơi khô hanh, nhưng nếu tưới tắm thì cũng còn mơn mởn.

Trong đầu anh hình dung hai quả vú cô thuồn thuỗn như dáng trái bầu. Chưa chi anh đã nuốt nước miếng ực ực trong họng, cô hỏi : anh sao vậy ? Anh thành thực nhận tội : anh đang nghĩ tới hai quả bầu lủng lẳng trên giàn nên tưởng là đang mút miệng vào mi chúng nó. Cô phỉ phui anh : đầu óc bịnh hoạn, nhưng cô lại cười ti toe. Cô nói sút anh : thì cố về nhanh đi rồi em cho ngậm bầu ngậm bí.

Anh lại căn dặn : hàng ngày thăm chừng cho anh, nếu thấy chúng nặng trĩu xuống thì lấy dây đai lại kẻo chúng xệ. Cô nhủng nhẳng : thiếu người sờ, chúng co lại chớ ở đó mà trĩu nỗi gì. Anh nói như ghen tương : ai biết chỗ ma ăn cỗ đó, chứ rồi bộ chồng em ngu lắm sao mà để yên, không xàm xỡ mó tay mó chưn vô.

Cô nói như khai cung tỉ mỉ : lão cũng xun xoe chứ, song em kêu mỏi kêu mệt thì lão lại thôi. Anh phải giảng giải với cô : em làm thế là lạy ông tôi ở bụi này đấy, lão nghi hoặc thì hỏng hết. Cô gân cổ lên cãi : anh ở gần còn chẳng ăn thua nữa là ở mãi tít đâu đâu. Lão có ghen cũng chẳng lấy đâu ra đối tượng mà hục hặc.

Cô với anh nói chẳng đâu vào đâu, vậy mà không gọi nhau thì không được. Có lần anh vờ làm già, không gọi gì hết, nửa đêm cô dựng anh dậy. Tiếng chồng cô mở lời, hỏi han rồi chuyển cho cô. Cô trách móc và tỏ vẻ quính sợ anh đau ốm gì nên phải gọi cho biết. Anh đắc ý, lại vờ vịt : người ta mạnh cui cui, bộ muốn trù ẻo chắc.

Cô phải nói tới nói lui : ai biết, hôm rồi anh than buồn, khó ngủ thì tưởng anh đau. Còn anh khỏe thì tốt và thế là hai đàng nói nhăng nói cuội cả đỗi mới dứt. Anh hay đùa với cô vì quả thật anh nhớ cô da diết. Anh nghĩ giá mà y tế bên nhà khá hơn một chút, có lẽ anh tính chuyện về ở luôn vì sẽ có người chăm lo khi yếu mệt.

Anh nghĩ đến việc phải vào các nơi chăm sóc mà chưa gì thấy buồn hiu. Anh có dịp vào thăm, thấy các ông các bà lẫn cẫn, xộc xệch trên những ghế, xe lăn, mũi dãi tèm nhèm mà lo chán mớ đời. Cứ sợ đến lúc mình cũng như thế thì ước mong chết quách cho rảnh. Anh đem lòng tiêu cực đó kể với cô, cô có vẻ xót xa, trách cứ anh nghĩ quẩn. Cô hứa chừng đó cô sẽ sang để lo cho anh, đừng vớ vẩn làm cô lo lắng.

Tình cảm á đông khiến cô không muốn nghe biết những điều cho là nói gở, nhưng anh trái lại chạm vào thực tế thì có ngại chi phải dấu quanh co. Cho nên, ngoài mặt thì cô làm như hờ hững nhưng lòng dạ lúc nào cũng đăm đăm chiếu về anh để thăm dò theo dõi.

Anh nghe tiếng cô hỏi gay gắt : chớ anh còn đó hôn. Anh biết cô xi nẹc vì bỗng dưng anh không nói gì hết. Anh phải xì xào trả lời : không còn đây thì đi đâu. Cô có vẻ yên tâm, nhưng lại cau có : sao mới hỏi mặc lót liếc gì rồi nín thinh vậy. Anh xoay ý cốt để cô hài lòng : thì tại mắc tưởng tượng coi của nả em ra sao nên quên mất tiêu hết trơn. Cô ra vẻ trách : xí, anh mà quan tâm đến em, còn lâu. Chớ hổng phải đang nhớ tới ngực mông mụ nào khác rồi xí xọn nói cho em “ xương “ hả.

Anh cười khục khục : mèng ơi, em nói chi lạ. Nhớ thì anh nhận nhớ có sao đâu. Bộ em hổng cho anh tưởng tượng tới em một chút sao. Rồi cà kê dê ngỗng anh kể tỉ mỉ : có phải em vẫn quen thít chặt cái lót để nén cho đôi vú em sừng lên rồi kêu ngộp thở. Anh nhắc bao nhiêu lần rồi, phải nới dây lỏng lỏng một chút cho vú hô hấp, dáng nó mới no, cột nó như cùm thì vú nào hổng teo hả cưng.

Anh nghe rõ tiếng cô “ xí “ dài ngoằn. Anh cảm thấy vui vì chạm đúng ổ con nòng nọc. Anh nghe tiếng cô í á trong máy, anh hỏi : sao rồi, khi không kêu eo éo vậy. Anh hình dung hay là chồng cô mới về, thấy vợ động tâm nên đang nhồi hai trái banh làm cô chí chóe. Anh đem điều này ra hỏi, cô thở từng hơi lên, nhõng nhẽo : nghe anh nói em ngộp chớ bộ. Em đang nhớ tới cử chỉ anh lúc gần em.

Tự dưng anh thấy xót xa : trời đất, sao em hứng bất tử vậy. Rồi làm sao hạ hỏa khi mà anh mắc kẹt chưa về. Tiếng cô nghe thiết tha : bởi, em mới chết lên chết xuống. Ai đời, nhìn thấy em là anh hốp ta hốp tốp, em thở không ra hơi, chừng anh buông ra em bèo nhèo, bẻo nhẻo hết trọi.

Tôi đía vô : vậy rồi em thích hay em giận. Cô chối bay chối biến : ở đó mà thích, người ta có hai cái vú làm kiểng, anh bóp bể nát và nhăn nheo, xấu xí hết trơn, còn ưa với ưng chi nổi. Anh làm lành : anh biết lỗi mà, thế nên sau đó anh bợ cả hai vú cưng mà liếm la liếm lết cho nó giãn nở ra còn chi.

Anh nghe rõ tiếng cô lấy hơi lên, rặn từng chữ : anh bóp đã oải, liếm còn oải hơn, hai vú em mà anh làm như cục bột nhồi kinh thiên động địa. Anh hứa dứt dạt : được rồi, kỳ này dìa anh hổng động tới chúng nữa, chỉ năn nỉ cưng bạch cái xú ra cho anh dòm đỡ ghiền thôi.

Cô lăng xăng cướp lời anh : ai cấm anh đâu nà, nựng thì cũng dìu dịu thôi, còn liếm thì cũng sơ sơ là được, ai đời anh láu táu như con nít làm em ớn. Anh nói : bình thường anh cũng cố giữ bình tĩnh cưng à, nhưng khi thấy ba cái thứ lăng nhăng em bày ra, anh quên mất tiêu. Anh chộn rộn lo bưng chúng ngay sợ em đổi ý.

Cô hứ cô háy, trong phôn nghe lụp cụp. Kế đó tiếng cô sang sảng : tội nghiệp hôn, vậy rồi giờ anh tưởng tượng thấy nó ra sao. Anh a hèm coi bộ chờ thấm mới kể : anh thấy hình như hai cái núm vú lâu không bị anh ngậm chắc là trở lại màu hồng chớ không còn xám nâu như trước. Cô bật cười khoái chí : anh làm như có thần nhãn hổng bằng, ở bển mà nhìn thấu tới bên nây. Tuy vậy anh nghe rột rẹt nên hỏi : chớ em làm gì đó. Cô nói đang kéo vú ra coi anh đoán có đúng không.

Anh nghe lỗ tai u u như đang áp nhĩ vô vỏ ốc tai tượng, tiếng rất xa xăm và lâu chi lâu khiếp. Anh nôn nóng hỏi đại : coi soát rồi chưa mà hổng cho anh biết nó sao rồi. Cô cười lạch bạch : nó nở bự xộn, anh ơi, hai quầng nổi hạt hết trơn, còn cái núm sao cương cương nhức nhối.

Đột nhiên, một bàn tay anh bóp vò vò trong không trung, anh nghe cô la : ý nhột. Anh càng bóp xiết bàn tay, thấy cô như đang xục xịch trước mặt anh. Anh bỗng thấy thở khò khè, cô phải lên tiếng : khi không sao anh thở ì ạch vậy. Anh thú thực với cô : tại anh đang nghĩ bóp vú em nên anh bắt run.

Cô cũng nhao nhao theo : chèn ơi, hèn chi em cũng tức ngực quá. Bóp nhè nhẹ thôi anh, em đau. Tiếng cô kêu như tiếng con mèo, bị phá mà cố lẩn quẩn bên chủ. Anh mút mút miệng nghe chách chách, cô hỏi tút suỵt : chớ bộ anh đang nghĩ là nút vú em đó hả. Anh lụng bụng đáp : chớ còn gì nữa.

Cô thở ra, hèn chi mà cô nhớ đời nhớ kiếp anh đến quên luôn chồng. Anh ì ọp nút, bú, dù cách xa nghìn dặm mà cô cũng thấy hai đầu vú cương phình. Cô vẫn nói với anh, nhưng nạnh người, chìa cao vú ra để anh bú cho căng. Anh lọp xọp nút và thở ra thở vô đứt quãng, cô phải cản : từ từ thôi, đừng nôn, bứt hơi mệt lắm.

Anh nói ngọng nghịu : anh chỉ bú được một bên thôi, còn bên kia em măn phụ cho anh một chút. Cô thấy đòi hỏi của anh kỳ cục, nhưng cũng làm. Cô kéo trệ cái xú xuống để hai vú lòi ra, rồi đoán chừng anh đang bú nút cái nào còn thì cô măn cái vú đang để trống.

Hai người chơi cút bắt như thế thiệt lâu, cô sợ anh trả tiền viễn liên nhiều nên can : thôi, bú rờ vậy đủ rồi, để lần khác. Anh nào chịu nghe nên cứ nút oàm oàm. Cô vừa thương vừa tội nghiệp nên uốn éo như anh đang hiện diện bên cạnh. Cô cũng tưởng tượng anh đang rúc mặt vào giữa rãnh vú cô, lúc la lúc lắc hun hít và làm tầy huầy hai cục vú nẩy nẩy.

Cô nhớ lúc anh gần cô, mặt lì lì và hớp tớp như sợ cô trốn. Anh tháo bung cái nịt vú mà cũng chưa hài lòng. Anh dứt liệng ra giường rồi đè cô lăn chiêng ra nệm. Anh bóp ghịt hai vú thành cục, thành lọn và trây môi, trây mũi lên làm cho hai núm sửng cứng đanh. Anh hun, anh hít và làm cô chóng mày chóng mặt vì vần hai cái vú nháo nhào như nghịch bột.

Khi anh thả cô ra thì cô ngất ngư luôn, mắt nổ hoa đốm, tai ù ù, miệng khô đi vì lợn cợn. Cô thường trách anh : làm như ăn cướp. Vú mớm mà anh coi như mớ thịt ba chỉ, xóc lọn thấy ể. Anh cười khì khì nhận lỗi : tại anh ham mà em. Cô nói : thì biết anh ham, nhưng từ tốn đã sao, ai thoát khỏi tay anh mà sợ.

Anh thong thả kể lể : vú đàn bà thì anh thấy hoặc nhìn trộm cả trăm lần, nhưng cứ thấy em là anh nôn dữ tợn. Anh sợ chậm chạp rồi bú nút hổng bao lâu, uổng đi. Hơn nữa, trò chụp giựt ăn lén của người cũng sợ bị bắt quả tang nên bôc hốt nhặm lẹ, kẻo chả dìa thì hẫng.

Cô cười rung cả người chê bai : đã chơi mà rét. Và cô hé lộ cho anh biết : bữa nào ổng đi là em đều hỏi nhóng hết trơn, nên đừng lo ổng về bất tử. Anh cứ yên tâm mà sờ, mà bóp, em tự nguyện để cho anh hả hê, đừng láu táu hư vú em hết. Càng ngày cô càng ranh mãnh, đón đầu đón đuôi, gài thế anh chồng để dâng cho người yêu khoái lạc.

Anh hãnh diện, nhưng chút lương tri còn sót khiến anh phải ngăn chặn cô : em một vừa hai phải thôi, dẫu sao ảnh cũng có quyền, còn anh là người ăn ké, em đừng bên khinh bên trọng, coi hổng được.

Cô xuống giọng tả oán : em biết hết, nhưng sao em thương anh hơn thương lão. Giá mà anh bằng lòng em có thể dứt áo ra đi với anh ngay. Xa anh em muốn điên lên nên cố tình phá thối để lão ghét mà xua đuổi em đi, đỡ ân hận.

Anh choáng váng hét : chèn đéc, em chơi ngông vậy. Rồi anh ở xa, ổng hất em ra đường, anh liệu sao cho kịp. Cô hứ gằn giọng : em về bên chị ruột ở quê nhắn tin và chờ anh. Em sẽ làm cho anh nóng ruột phải vội về nẫng em đi, sang đó tha hồ em lo cho anh từ đầu đến cuối.

Anh ghẹo giỡn : rồi khi anh chán, em sẽ tính sao. Cô long hai mắt lên thật dễ sợ, dọa : anh mà phản bội thì tôi xẻo, xẻo. Cô nghiến răng trèo trẹo khiến anh phát ớn. Sau đó anh phải vội âu yếm cô để xóa đi nghi ngờ lảng vảng đâu đó.

Bây giờ nói chuyện qua phôn, anh càng thấm thía hơn tình cảm yêu đương cô dành riêng cho anh tự thuở giờ. Cô lại giục : sao im im nữa rồi. Bộ em nói khiến anh sợ hả. Anh phải hối hả nói ngay : đâu có, anh đang mạnh tay bóp em nè và anh lè phè kêu lên trong máy. Cô hòa nhịp theo anh : ừa ừa, em thấy rồi, anh đang mím môi nặn lòi vú em ra, phải rồi, hèn gì em thấy đau đau. Ý anh lại còn cắn đầu vú em nữa, nó sưng tấy lên nhức buốt, cắn nhè nhẹ thôi anh, em đau.

Tiếng cô rền rền nghe u u như gió thoảng. Anh nhìn đồng hồ, hai người nói bá láp đã hơn 45 phút. Anh báo cô gác máy vì khuya rồi.

Mỗi lần đấu láo với cô xong, anh không cách gì ngủ một lèo từ tối đến sáng. Anh vừa chợp mắt quãng 1 tiếng là như bị ai thôi thúc lôi choàng dậy. Thế là cứ nằm mở mắt ra đó, có khi vài tiếng, có khi tới sáng bạch luôn. Anh mệt mỏi vô kể, bận gọi sau anh trách cứ thì được nghe cô than : bộ anh tưởng em vui thú lắm hả. Anh mất ngủ thì em cũng mất ngủ gấp hai anh, bên này buổi chiều em nhắc anh thì bên đó là đêm, anh ọc ạch nhưng hôm sau còn ngủ bù, chứ em lại quay sang đêm tức thì ngủ nghê gì nổi.

Cô nói nghe bắt tội : em nhớ anh bằng chết, anh không thương thì chớ còn trách em nữa. Anh nghe ra, nhưng vẫn rầy rà : nhắc thì nhớ anh chút chút thôi, còn để anh đánh giấc lấy sức, chớ mai kia về mà súng ống nghẹt nòng còn làm ăn gì được. Cô đang lụng phụng vậy mà cũng rúc rích cười xòa : súng anh trở ngại tác xạ còn lâu, có khi nó nổ liên thanh, em mới chết đứ đừ đó chớ.

Đúng là yêu nhau ra rít có khác, nói năng gì rồi cũng tấp vơ quàng vơ xiên vào cái chỗ đó, thế nhưng nếu không đem việc trời ơi ra rủ rỉ với nhau thì còn biết nói gì nữa đây. Anh đến khổ sở vì trăn trở với hình ảnh cô.

Nhắm mắt hay mở mắt thì lừng lững cặp vú cô cũng lồ lộ trước mặt. Mà đã thấy vú vê đố ai chẳng ngấp nghé muốn sờ. Cho dù xa cách nhau như hai nửa quả cam mà anh vẫn rành rành vê bưng cặp vú cô như những lúc anh về gần hay giống thời gian anh còn ở cạnh.

Anh quen cô hàng chục năm rồi. Tình yêu đã nhuốm nhiều niềm vui cũng như trắc trở. Phải nói là cô rất liều, nguyên do cũng tại vì những sự giúp đỡ nhỏ nhoi anh đã làm cho cô. Dạo ấy, cô còn là nhân viên mậu dịch bán cửa hàng thịt. Dưới thời tem phiếu mà lọt vào được chỗ đó hẳn no. Chả thế mà trông người cô lúc nào cũng tươi cũng mướt.

Các cô/bà mỗi ngày chỉ cần phân cho nhau vài lạng là đời lên hương, lên hoa ngay. Trong khi tiêu chuẩn ấn định theo thời hạn, thì các mợ đủng đỉnh bớt xén ào ào, dân cóc có điều kiện mua ngày này ngày khác, còn cán nhá mãi chất thịt cũng nhàm, phương chi lại phải chấp nhận bầy nhầy, bạc nhạc. Lắm hôm thịt ế cơ man, cô đem về mời lối xóm chí chát.

Anh cũng được cô mời, anh lấy ý không có tiền, cô bằng lòng cho nợ chừng nào có thì đưa. Anh ỡm ờ ghẹo cô : nhỡ anh trốn thì sao. Cô phang luôn một câu : thì bỏ chứ sao nữa, mình có xuất vốn cóc gì đâu mà sợ lời với lỗ. Anh lại trêu : thế anh muốn mua thứ thịt khác thì cô có ưng cho nợ không. Cô biết ngay lối nói nỡm của anh nên thách thức : thứ gì cũng cho tất, kể cả mỡ lá, ba chỉ, thịt vai, thịt mông.

Sau này khi đã thành quen, anh nghe cô kể mới tảng thần : bộ ông tưởng tui cục mịch lắm hả. Nói cho ông nghe, bọn hàng thịt chúng tôi không vừa đâu nhé. Bọn này đã từng thuê phim xem với nhau, đừng nghĩ quê mùa mà hố. Nói thật ông, bọn tui ranh mãnh cực, xem bọn tây bú mút nhau, cả bọn cũng hè bóp nghịch nhau, la làng la xóm chứ kém.

Anh nghe mà hết hồn. Có một lần, tình cờ anh đến chơi nghe cô xối xào xào nước tắm, anh tế nhị ngồi chờ. Một lát, nghe cô xong, lạch bạch thấy cô tồng ngồng đi vào tỉnh bơ. Anh trố mắt nhìn, cô biện bạch : ai biết là có ông tới, ở nhà một mình, tui thường đi tắm rồi vào nhà mới tìm áo quần mặc.

Đó là lần anh nhìn thấu trọn vẹn tấm thân cô. Chao ôi, vú lình xình nhúng nhính, nghe nằng nặng chẳng chơi. Những giọt nước quái ác lại bám nơi đầu núm, óng a óng ánh, khiến anh mất thở. Rồi còn cái rãnh khe đổ úp vào giữa háng cô nữa chứ, nó cứ như mũi tên có cánh hình sợi lông chim phất pha phất phơ ướt ẩm.

Cô chẳng e dè, nầng nẫng bước khoan thai. Anh quay mặt đi sợ cô ngượng, cô lại kháy : tui không sợ, mắc gì ông trốn. Và rồi cô dõng dạc bảo anh : ông vào tui nhờ tí. Chả lẽ thân nam nhi chi chí mà lại sợ đàn bà, anh đánh bạo theo cô. Anh được dẫn vào buồng, cô nhờ anh tìm mấy món y phục trong tủ.

Bữa đó, anh phải lấy giúp cô nào là xú, là xì, lại thêm áo này, quần nọ. Thứ nào cô cũng bảo bữa nay không hợp món đó, anh hồi hộp lo chồng cô về bất tử, nhưng cô đủng đỉnh mới lạ. Khi anh bạo dạn hỏi thì cô bảo : ổng đi lên kinh tế mới thăm bà con rồi. Đến đó, a