Gái Gú Việt Nam

Đánh thức tình thu – Tác giả Khởi nguồn dục vọng

Phần 3
Đi được một đoạn, đến một quán tạp hóa nhỏ.

“Em đứng đây đợi anh, anh vô mua xíu đồ”

“Vâng”

Tôi đi vào quán tạp hóa, mua một vài gói snake (hay còn gọi là Bim bim) để hai đứa ăn và một cái bật lửa.

Tôi và em mỗi người một xe đạp, đạp một quãng đường khá xa ra ngoại ô thành phố, nơi đây có một hồ chứa nước khá lớn, bờ được kè bằng bê tông.

Tôi bắt đầu đi gom mấy cành cây to nhỏ, chụm lại thành 1 đống rồi đốt nó lên.

Tôi đứng đằng sau, vòng tay ra ôm lấy eo em:

“Ấm không”

“Có”

Chúng tôi cứ đứng đó nói chuyện một lúc lâu, tôi tranh thủ ôm lấy dáng người cao, thanh mảnh của em. Hôn nhẹ lên má em một cái, em nghiêng mặt tránh né.

“Đừng hôn, em sợ có người nhìn”

“Không có ai đâu”

“…”

Gần đến trưa thì tôi và em lại đạp xe đi về, không quên dập lửa rồi mới đi.

Tôi và em bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn, lúc thì ôm, lúc thì hôn má một cái rồi mỗi người lại trở về lớp học.

Lại đến cuối tuần ngày chủ nhật, theo như đã hẹn tôi đợi em ở ngã ba, hôm nay đã hết không khí lạnh, nhưng thời tiết cuối thu vào sáng sớm mặc dù hửng nắng nhưng cũng hơi lạnh rồi.

“Em định đi như thế này đến khi nào”

“Chắc giờ thỉnh thoảng em mới đi, chắc sau buổi hôm nay em thắp hương cho mẹ ở nhà cũng được”

“Uhh, anh thấy em đi như này cũng khá vất vả”

“Thời gian đầu em ra với mẹ cho đỡ nhớ, giờ em dần chấp nhận sự thật rồi, mẹ em đã mất, em không thể thay đổi được điều gì nữa”

“Có anh đây, anh sẽ thay mẹ chăm sóc em”

“Hừ, anh nuôi nổi em không, em ăn nhiều lắm đấy”

“Heo anh còn nuôi được, nữa là em, hehe”

“Anh dám so sánh em với heo hả”

“…”

Tôi ghé qua tiệm hoa mua một ít hoa, rồi cùng em đi thắp hương ở nghĩa địa.

Chúng tôi lại đạp xe về, hôm nay vẫn còn khá sớm:

“Bố em hôm nay có nhà không?”

“Bố em đi có việc cả ngày”

“Thế anh đưa em về nhé”

Em lưỡng lự một lúc: “Vâng”

Đi đến gần nhà em:

“Đố anh biết nhà em ở đâu”

“Nhiều nhà thế này thì hơi khó đoán”

“Hihi, nếu anh đoán đúng sẽ có thưởng”

“Thưởng gì vậy”

“Bí mật”

Tôi đã sớm biết nhà em ở đâu nên giả đò chút thôi.

“Anh đoán là cái nhà màu xanh xanh kia”

Em tròn mắt ngạc nhiên: “Sao anh biết”

“Nó cùng màu với màu sơn xe đạp của em”

“…”

“Em thích màu xanh à”

“Bố em thích màu xanh, xe đạp cũng là bố em mua cho”

“À…”

Gâu gâu gâu…

“Miu…”

Gâu gâu gâu…

“Chó nhà em dữ thế”

“Người lạ nó thế thôi anh, để em xích nó lại”

Chúng tôi đi vào trong nhà:

“Nhà em mới xây à”

“Cũng được hơn năm rồi anh ạ, bố mẹ tích góp mãi mới được”

Em bật TV, mời tôi uống nước, cả hai ngồi xem một chương trình gì đó trên kênh V1 mà tôi cũng không nhớ nữa, lúc đó thì tôi chả có tâm trạng mà xem TV.

Tôi vòng tay qua vai em, kéo em lại, môi chúng tôi chạm vào nhau, nhịp thở cả hai thật nặng nề, run rẩy. Lần đầu tiên tôi được hôn và chắc em cũng vậy, nụ hôn đầu đời, thật mềm mại, nóng bỏng, cảm giác tim đập thật nhanh, mạnh. Cả hai người đều cảm nhận được điều đó qua nhịp thở ở mũi rất gấp gáp.

Tôi kéo người em vào chặt hơn, bộ ngực mềm mại của em áp vào ngực tôi, em thở mạnh hơn và phát ra một tiếng rên rất nhỏ “ư…”

Môi chúng tôi dán chặt vào nhau một thời gian rất lâu.

“Gâu gâu…”

Tiếng con Miu sủa ra phía ngoài đường, em giật mình, đứng dậy, đi vào trong bếp, tôi thì vẫn ngồi ở phòng khách xem TV.

Một lúc lâu sau thì em quay lại, mang theo một đĩa hoa quả.

“Nhà em tự trồng đấy, ngay sau vườn”

“Vườn nhà em rộng thật”

“Trồng cây ăn quả, một vài luống rau với nuôi gà, đỡ được nhiều khoản, không phải mua ngoài chợ anh ạ”

“Sau này mình cũng mua đất rộng chút để làm vườn, em nhỉ”

“Anh này…”

Em ngồi xuống ghế, lần này ngồi xa tôi một chút, chắc em sợ bị ai đó nhìn thấy, chúng tôi vừa ngồi ăn hoa quả vừa xem TV. Một lúc sau:

“Anh về sớm đi nhé, em sợ bố em về”

“Sao em bảo đi cả ngày cơ mà”

“Ai mà biết được lỡ xong việc bố em đi về buổi sáng luôn ấy”

“Uhh, nhưng để anh thắp hương cho mẹ em trước nhé”

“Vâng”

“Từ nay anh nghĩ em nên thắp ở nhà thôi là được rồi, mà công nhận em bạo thật đó, chắc phải trên 10 lần em 1 mình đi ra đó nhỉ”

“Lúc đầu em cũng sợ, nhưng cứ nhớ mẹ lại em lại đi ra đó”

“Cố lên, anh về đây”

Tôi đạp xe về lòng vui phơi phới, cảm giác như một chàng rể từ nhà vợ về vậy, con tim rộn ràng, vui mừng khôn xiết.

Tuần mới bắt đầu, thời tiết bắt đầu lạnh hơn, đi học phải mặc thêm áo khoác ở ngoài, ngày thứ 2 đầu tuần, tiết đầu tiên chào cờ.

Tôi với em lại ngồi cuối hàng, chúng tôi lại nhìn nhau đắm đuối, tiết chào cờ cứ thế êm đềm trôi qua… Đúng là sức mạnh của tình yêu, khiến mọi thứ đơn giản trở nên có ý nghĩa.

Chúng tôi chỉ tranh thủ nhìn nhau lúc đến sớm trước giờ học và nhìn nhau một chút lúc tan trường, buổi chiều thì tôi đi học thêm hoặc ở nhà tự học, tôi không thể mạo hiểm thường xuyên đến nhà em được, hàng xóm thấy sẽ dị nghị và tất nhiên nếu bố em biết thì quả thực không hay tí nào.

Sáng chủ nhật, chúng tôi lại gặp nhau, lần này không hẹn hò ra nghĩa địa nữa, mà chính thức chúng tôi có một buổi hẹn tươi sáng hơn, tôi đến tận nhà đón em, chúng tôi chỉ đi một xe của tôi thôi, thật ra là đón tận nhà thì không đúng lắm, tôi phải đỗ xe xa xa và khuất một chút để tránh hàng xóm ở gần nhìn thấy.

Em đi ra, trên miệng đeo 1 cái khẩu trang y tế, vừa tránh cho mọi người nhìn thấy vừa tránh hít phải bụi đường, một công đôi việc, thế cũng tốt.

Tôi đạp xe phóng vút đi, em ngồi phía sau, lúc đầu còn ngại không dám ôm eo, nhưng khi tôi phóng xe đi nhanh hơn, em sợ ngã thế là hơi vịn vào eo tôi, cảm giác đạp xe mà đằng sau có một cô gái ôm eo thật thích, làm tôi sung mãn đạp xe như trâu điên (tối hôm đó về nhà đau hết cả đùi).

Tôi đèo em ra ngoại ô thành phố chơi, nơi đây có một vườn hoa người ta trồng để cho khách tham quan du lịch, tuy chưa phải là một vườn hoa được đầu tư chuyên nghiệp nhưng đối với tôi thì nó tạm được, có cái để đi chơi.

Đi vòng vèo một đoạn, tôi bắt đầu lôi cái điện thoại bàn phím của tôi ra để chụp ảnh (không phải đen trắng đâu nhé, Nokia xịn đấy), đã bắt đầu có những chiếc điện thoại cảm ứng nhưng chưa phổ biến lắm, hồi đó máy điện thoại chỉ có 1 cái camera đằng sau thôi, hoặc là phải có 1 người chụp hoặc là phải nhờ người chụp giúp hoặc buồn cười hơn là kiểu Selfie thần sầu hồi đó là cầm điện thoại lên, nhìn vào cái camera mặt sau của điện thoại, không biết là góc chụp hay ánh sáng hay độ nét đã chuẩn chưa, vì màn hình nó ở hướng ngược lại (nghĩ lại hồi đó là thấy buồn cười, tuy thiếu thốn nhưng cũng khá vui đấy chứ).

Tôi chụp cho em rất nhiều ảnh và cũng không thể thiếu cảnh cả hai cùng selfie thần sầu mà chụp vài lần mới ưng được.

Đi chơi xa, về cũng xa nên khi đến nhà đã hơn 11h trưa, tôi đạp xe từ từ quan sát tứ phía, dừng lại ở một góc khuất, em xuống xe, chào tạm biệt tôi rồi chạy một mạch về nhà.

Tôi quay xe, ngồi lên xe đạp lên bàn đạp, từ phía sau vang lên một giọng nói lớn: “Đi đâu giờ mới về”

Hình như là bố em đang quát, tôi sợ hãi vội đạp xe thục mạng chạy khỏi đó, bị bắt được là cả 2 sẽ no đòn.

Sang tuần mới, thời tiết đã chuyển sang đầu đông, chưa có không khí lạnh nhưng buổi sáng đạp xe cũng thấy lành lạnh rồi.

Em tươi cười đạp xe đến trong bộ áo khoác đồng phục của nhà trường, thở hổn hển, má lúm tươi cười.

“Hôm qua em bị bố em bắt được, hihi”

“Sao, có bị bố tét mông không”

“Không sao, em bảo đi chơi với bạn Hồng cùng lớp em”

“Thế đã hối lộ nó cái gì chưa”

“Chưa, nó còn chưa biết, hihi”

“Em biết nói dối từ bao giờ thế, haha”

“Hừ, cũng tại anh cả, dạy hư em rồi”

“Anh dạy bao giờ, là tự em nói dối”

“Thế em bảo em đi chơi với anh nhá, xem bố em có đến tận nhà anh để đòi đánh anh không”

“Bố em hung dữ như vậy cơ à”

“Chứ sao, bố em lầm lì ít nói, nhưng rất bảo vệ em đó, anh mà làm gì sai là bố em xử đẹp anh luôn”

“Như đại ca giang hồ Hồng Kông vậy”

“Hừ, còn hơn thế nữa, thế nên đối xử tốt với em vào, kh&