Dì Lan – Tác giả Kally Kun
Chiều tỉnh dậy trong người vẫn còn chút men cho lên hơi choáng choáng nhìn xung quanh thấy phòng lạ lạ, đúng lúc này thì cửa phòng mở ra, Linh đi vào với bộ đồ đơn giản nhìn tôi lo lắng…
– Anh còn mệt không, anh có đau đầu không để em pha cho anh cốc nước chanh – Linh nói xong định quay đi, tôi liền đưa tay kéo Linh vào lòng ôm gọn Linh trong lòng khẽ thơm lên trán Linh tôi nhẹ giọng…
– Anh không sao đâu, cảm ơn em đã quan tâm anh nhé – tôi mỉm cười nhẹ, Linh cũng ngước mắt lên nhìn tôi lắc đầu…
– Hì hì không có gì đâu ạ, mà anh dậy rửa mặt đi, các bác đi làm hết rồi chẳng có ai ở nhà cả – Linh rời khỏi lòng tôi rồi kéo tôi đứng dậy, tôi bước đi vẫn hơi loạng choạng một tí bước xuống tầng đi thẳng ra sân giếng rửa mặt mũi cái tỉnh hẳn, lúc này thì Linh bê ra cho tôi cốc nước chanh đường lạnh…
– Anh uống đi cho tỉnh…
Tôi đưa tay nhận cốc nước uống một hơi hết cảm giác thoải mái mà tỉnh hẳn ra…
– Ủa mà thằng Biên với Hương đâu rồi – tôi nhìn xung quanh không thấy bóng dáng của 2 người đâu…
– Hì hì Biên thì đi theo bác Hùng đi rổ mạ rồi, còn Hương thì theo bác Ngát đi cấy, em cũng muốn đi nhưng mà anh say vậy lên em ở nhà trông anh – Linh tiếc nuối nói, tôi bật cười véo nhẹ má Linh…
– Muốn làm cô vợ ở quê rồi hả – tôi thơm nhẹ vào má Linh nói, Linh đỏ mặt đánh vào ngực tôi…
– Thôi ở nhà thì theo anh chuẩn bị cho bữa cơm chiều nay nhé – tôi nháy mắt với Linh rồi kéo Linh đi ra phía sau nhà…
Mảnh vườn phía sau nhà rất rộng, bác Hùng tận dụng lên đào một cái áo khá lớn còn lại thì trồng cây ăn quả, một mảnh nhỏ là để bác Ngát trông rau, Linh đi theo ngạc nhiên…
– Em không nghĩ đất nhà bác lại rộng vậy đâu, rộng thật đấy – Linh nhìn ngó xung quanh vừa lên tiếng…
– Mảnh đất này ngày đó ông bà mua mãi định cho bố anh với bác Hùng chia nhau, mảnh đất này có hai mặt tiền nhưng giờ bố anh mua nhà trên thành phố lên cho không bác Hùng miếng đất này – tôi nói xong tiện tay bẻ một chùm nhãn chín đưa cho Linh…
– Em ăn đi anh đi lấy cần câu, mình chuẩn bị làm bữa tối – tôi nói xong để Linh đứng đó tôi đi lại phía nhà kho mở cửa ra, trong nhà kho đa phần để dụng cụ làm đồng, cũng có mấy bao thức ăn cho cá, nhưng đa phần bác đều cho cá ăn rau chứ ít khi cho ăn cám lắm, đưa tay lấy hai cái cần câu trong góc rồi tiện tay lấy cái xẻng xách ra bên ngoài tôi kiếm chỗ đất ẩm ẩm bắt đầu xúc đất tìm giun…
Chỉ một lát tôi đã kiếm được gần chục con giun rồi, Linh thấy vậy hét toáng lên chạy ra xa…
– Hức anh vất đi em sợ – mặt Linh mếu máo nhắm mắt quay đi, tôi cười lắc đầu rồi phóng sinh đám giun, tôi đi vào kho lần nữa kiếm ít cám cho cá rồi quay ra nói với Linh…
– Em chạy về lấy cho anh ít cơm nguội nhé, tiện cầm cho anh cái chày nhỏ trên bếp ra đây…
– Anh vất mấy con đó đi chưa – Linh vẻ mặt vẫn sợ hãi hỏi…
– Anh vất rồi mà, đi lấy hộ anh – tôi cười khổ lúc này Linh mở mắt nhìn tôi rồi mới quay người rời đi, tôi lấy cái sắt múc ít nước rồi ngâm cám cho nhuyễn ra, Linh mang lại một bát cơm nguội với một cái chày nhỏ, tôi nhận lấy bát cơm rồi đổ vào trong chỗ cám đã nhuyễn rồi bắt đầu dùng chày giã nát…
– Anh đang làm gì vậy – Linh tò mò nhìn tôi hỏi…
– Anh đang làm mồi câu cá đó – tôi trả lời trong khi tay vẫn đang giã chày đều đặn…
– Cái này mà cũng câu được cả ạ – Linh vẻ mặt như đứa trẻ con hỏi tôi…
– Xíu em sẽ biết, hay anh đào con vừa nãy cho em câu nhé he he – tôi mỉm cười nham hiểm…
– Á Á đừng đừng – Linh hét lên rồi chạy ra xa, tôi bật cười lớn…
– Hu hu anh trêu em, anh không thương em hu hu – Linh che mặt khóc, tôi liền đi lại…
– Anh xin lỗi, thôi đừng dỗi nữa anh đùa thôi mà nào ra câu cá nhé – tôi nói xong đưa cho Linh một cái cần câu tôi đã mắc sẵn mồi, Linh hừ một tiếng rồi cầm lấy cần đi về phía ao cá…
Đặt 2 chiếc cần xuống đợi cá cắn bỗng lúc này Linh nhìn qua tôi ánh mắt nhu tình…
– Anh này nếu sau này mình lấy nhau về già ta về quê trồng rau nuôi cá nhé…
Tôi nhìn sang Linh mỉm cười gật đầu…
– Anh yêu em!!
Một nụ hôn nhẹ nhưng lại đông đầy tình cảm…
Cảnh vật hữu tình vậy tại sao ta lại không hòa mình vào chúng!!
…
– Á… anh ơi cắn kìa, cá cắn kìa – tiếng hét của Linh vang lên sau khi cả 2 rời khỏi nhau, sợi dây cước cần câu của Linh căng ra, nhìn Linh ôm chặt cái cần vào người kéo lại mà tôi muốn cười chảy nước mắt…
Đi lại phía Linh đưa tay cầm lấy cái cần…
– Em bỏ tay ra để anh – tôi nói xong thì Linh buông tay đứng đó ánh mắt mong chờ nhìn xuống dưới ao, tôi cầm cần giật mạnh mấy lần rồi kéo dần dần, nhưng phải công nhận con cá này khỏe quá…
Vật lộn với nó mấy phút cuối cùng tôi cũng kéo được em nó về bờ khẽ nổi lên là con cá rô phi con này chắc phải tầm 2kg…
– Linh em giữ cần để anh lấy cái vợt vớt nó lên – tôi đưa cần sang cho Linh rồi lấy cái vợt vN