Gái Gú Việt Nam

Đời học sinh – Quyển 4

Phần 58
Dù đã được Toàn phởn đồng ý cho Ngọc Mi gia nhập nhóm ôn thi. Nhưng dường như ở nó vẫn còn một số điều mà tôi vẫn chưa hiểu hết được. Đơn cử như cái hôm lần đầu Ngọc Mi chở tôi sang nhà nó học. Toàn phởn có lẽ không có thiện cảm với Ngọc Mi và luôn tìm cách tránh xa nó. Ngay cả con bé cũng cảm nhận được điều này từ Toàn phởn khi tự động bỏ về ngay hôm đó.

Quyết tìm hiểu sự việc cho ra lẽ, ngay sáng hôm sau khi vào lớp, tôi chủ động đến hỏi chuyện Toàn phởn:

– Ê Toàn! Tao hỏi chút chuyện được không?

Toàn phởn đang ngồi cậm cụi chép bài, nghe tôi gọi, nó gấp tập lại phởn mặt:

– Sao, lại xin cho đứa nào nữa à?

– Không phải, tao tới để hỏi về Noemi!

Ngay lập tức Toàn phởn xám mặt, nó đưa tay bụm miệng tôi lại, còn ngón tay kia đưa lên miệng:

– Suỵt, chuyện đó để sau rồi bàn, ở đây nguy hiểm lắm!

Khi tôi còn chưa biết mô tê như thế nào, Bé Phương đang đọc bài nãy giờ bỗng cất giọng lạnh băng:

– Toàn đang nói cái gì đó, lo học bài đi chứ!

– À rồi, Toàn học ngay đây!

Nó nháy mắt ra hiệu cho tôi rồi lại tiếp tục cặm cụi chép bài như lúc nãy.

Nếu dùng một từ để tả vẻ mặt của Toàn phởn lúc này chắc chỉ có từ thảm là hợp nhất. Nhìn nó thảm bạo, bao nhiêu khí phách hôm qua nói chuyện với tôi nay bay hết ráo.

Tôi thì chẳng biết làm gì hơn đành quay lên tiếp tục công cuộc ôn thi của mình.

Mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế cho đến giờ ra chơi. Hôm nay có vẻ đến lượt bé Phương trực thư viện. Mặc dù nó đã thôi chức thủ thư nhưng vẫn còn là thành viên thường trực nên thỉnh thoảng vẫn lên sinh hoạt tại đó.

Khi con bé vừa đi khỏi, Toàn phởn mới thở phào khều vai tôi:

– Đó, nguyên nhân mày muốn biết đó!

Đang chống cằm dõi theo bé Phương, nghe Toàn phởn khều tôi đã dợm quay về phía nó nhưng lại một lần nữa tôi trố mắt nhìn bé Phương:

– Gì, do bé Phương á?

– Chứ gì! – Toàn phởn ũ rũ, trông cái bản mặt nó như vừa bị ai cấm vận, mà tôi đoán chắc người đó là bé Phương.

Dẫu vậy vẫn chưa đủ để tôi mường tượng sự việc:

– Mà do sao? Tao chưa hiểu lắm!

– Mày còn nhớ cái hôm cả nhóm đi thảo cầm viên không?

Đang buổi sáng đẹp trời nên đầu óc tôi vận hành khá trơn tru. Toàn phởn chỉ mới nhắc bấy nhiêu, trong đầu tôi đã bật ra ngay hình ảnh của buổi đi chơi thảo cầm viên hôm đó. Cái hôm mà bé Phương dường như bị Ngọc Mi hạ gục hoàn toàn về khoản ân cần và chu đáo.

Tôi ngó Toàn phởn, giọng ái ngại:

– Hông lẽ con bé Phương đang ghen với Noemi à?

– Uầy, cũng không hẳn là ghen. Kiểu như con gái hay tỵ nạnh với nhau đấy mày ạ! Chứ tao tuy ghét con gái thông minh nhưng cũng đâu đến nỗi ghét con nhỏ Noemi đó như mày nói!

– Ồ ra vậy! Tao hiểu!

Tôi chẹp miệng gật gù khoác vai Toàn phởn như hai thằng đàn ông cùng chung nỗi đau tinh thần.

– Con gái khó hiểu ghê mày há?

– Ừ mày!

– Đó giờ mày cũng khổ nhiều rồi há?

– Ừ mày!

– …

– …

– Hay chia tay mịa nó cho rồi!

– Cha mày!

Đang hồn bây phấp phới cùng Toàn phởn, bị nó khõ một cái tôi hoàn hồn vò đầu bức tóc, đập bàn thùm thụp như một chiến lược gia:

– Không thể để mọi chuyện diễn ra như thế này mãi đ