Dưới ánh trăng soi – Tác giả Hoài Cổ
Cả ngày hôm sau, tôi làm việc mà cứ nhớ em, nhớ cái cảm giác được ôm em trong vòng tay mình, thật nhẹ nhàng mà êm ái. Mới sáng thôi, tôi ra cổng đứng ngóng em tới trường, ngay từ lúc em đạp xe tận đằng xa tôi đã nhận ra rồi. Không thể lẫn đi đâu được, cái dáng em hao gầy sao mà thương đến thế.
Hình như em cũng phát hiện ra tôi đang trộm nhìn, em vờ như không biết, ngượng ngùng quay đi…
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn sắp tắt, những tia nắng cuối cùng rủ nhau đi trốn sau rặng núi phía xa, tôi đứng bên này sông và ngóng về bờ bên kia. Chẳng biết lúc này em có nhớ tôi không, mà sao tôi lại thấy nhớ em đến thế?
“Ở hai đầu nỗi nhớ, sao mà thương sâu thêm…”
Khói bếp nhà ai bốc lên mờ ảo như làn sương, mùi của đất, mùi của cây, của nước bên sông hòa vào nhau tạo lên một thứ hương thơm bình dị, và có cả mùi của khói lam chiều nữa… Có phải khi yêu, tâm hồn hay xao xuyến, rung động, lúc nào tôi cũng thấy vui thấy yêu đời kể từ ngày tôi gặp em.
Hai hôm liền 15 và 16 âm lịch, đó là những hôm trăng sáng nhất, ngày nào tôi cũng bơi vượt sông sang gặp em. Hôm nay 17, trăng không còn tròn như trăng của hôm qua, nhưng trên bầu trời lại thấy rõ hơn vô vàn những vì sao lấp lánh… Tôi tự dặn lòng mình thôi hôm nay sẽ không sang nữa, để em còn tập trung làm việc, mai em còn lên lớp nữa…
Nhưng chẳng hiểu sao đôi chân cứ bước đi, con tim đang dẫn lối cho đôi chân không dừng lại được…
Tôi đến bên bờ sông, chẳng biết bao nhiêu lần lưỡng lự, định sang rồi lại định quay về, nhưng cuối cùng nỗi nhớ trong tôi đã chiến thắng. Tôi lại hòa mình xuống dòng nước mắt lành, bơi trong ánh trăng mờ, trên cao là muôn vàn vì sao lấp lánh…
Sáng đến bên bờ ấy, tôi chẳng dám gọi em ngay vì… Ngại, đành ngồi nhắn tin.
“Cô giáo đang làm gì đấy?”
“Em đang soạn bài… Anh đang làm gì?”
“Anh không làm gì cả, ngồi không thôi”
Chẳng thấy em trả lời, tôi lại nhắn thêm cái tin nữa.
“Anh đang ngồi ở bờ sông ngắm trăng, buổi tối chẳng biết làm gì cả”
“Hôm nay có phải là ngày trăng sáng đâu?”
“Thì ngắm trăng mờ, trời hôm nay rất nhiều sao, đẹp lắm. Lát em ra mà xem”
“Vâng”
Tôi phải ngồi bên ấy cỡ nửa tiếng mà không dám nhắn tin rủ em, lúc ấy tự dưng nhát thế. Mặc dù đang rất là nhớ em, rất muốn gặp em nhưng lại ngại…
“Cô giáo ơi anh đếm được chín trăm chín mươi chín vì sao rồi, em đã soạn bài xong chưa?”
“Em vừa mới xong nè, anh chưa đi vào à?”
“Chưa, anh vẫn ngồi đây, khi nào đếm hết sao trên trời thì anh sẽ bơi về…”
“Cái gì, anh vừa bơi sang à?”
“Không… Anh sang lâu rồi…”
Lại có tiếng loạt soạt, ánh đèn pin loang loáng, tim tôi đập thình thịch hồi hộp chờ em. Em đến, đứng cách tôi một đoạn, giọng có vẻ giận hờn:
– Sao anh lại sang? Ngồi đây một mình làm gì?
Tôi ngước mắt lên bầu trời đêm cao và sâu thẳm.
– Trời đêm nay đẹp quá.
Em tiến lại g