Hoa hậu – Hậu hoa – Tác giả Lê Cương
Là sinh viên Đại Học Sư Phạm năm cuối, Hoàng và một nhóm bạn cùng lớp được phân về thực tập 2 tuần tại một trường nổi tiếng có nhiều nữ sinh xinh đẹp và quậy phá nhất trong địa bàn TP.
Dù gặp nhiều bỡ ngỡ và những sự cố éo le dở khóc dở cười, 2 tuần rồi cũng dần trôi qua. Kết hợp chương trình của nhà trường theo kế hoạch và buổi tổng kết chia tay đoàn giáo sinh đang thực tập, nhà trường tổ chức một chuyến cắm trại sinh thái 2 đêm 3 ngày tại núi Ngọc Lĩnh Đà Lạt cho khối lớp 12.
Xách chiếc balo chuẩn bị ra khỏi nhà thì bố mẹ Hoàng gọi lại, ông bà không quanh co đặt thẳng lại vấn đề sẽ đưa Hoàng đi xem mắt vợ vào chủ Nhật tuần tới. “Nhớ kỹ đó, đừng làm tôi mất mặt vì hẹn đi hẹn lại, con gái người ta dù gì cũng là con một, cũng có học có hành sắp tốt nghiệp cấp 3 lại là hoa khôi hoa hậu của trường, chỉ là vì họ đứng tuổi nên muốn gả chồng sớm cho yên bề đấy thôi. Tôi xem xét kỹ rồi, chẳng có chỗ nào xứng hơn đâu, cứ sau khi anh tốt nghiệp xong làm lễ cưới là vừa, bố Hoàng gằn giọng”. Vâng vâng dạ dạ cho xong chuyện, chào bố mẹ Hoàng vội vã ra đón xe ôm đến điểm tập trung.
Đến nơi chẳng thấy một ai, biết là bị trễ tàu, định quay ra về thì cũng là lúc Ngọc Diễm trờ tới. Ai chứ Ngọc Diễm với Hạ Vy, hoa khôi và hoa hậu khối 12 của trường thì hầu như đã đốn tim gần hết giáo sinh thực tập trong đó có Hoàng.
– Ủa sao thầy cũng bị trễ nữa ha, thôi mình bắt xe ra bến xe miền Đông rồi đi xe đò lên cho kịp nghen thầy. Em giữ quỹ lớp mà không lên là cả lớp đói chít.
Xe đò đến gần Dốc Mơ thì nối đuôi dừng lại bên lề do có tai nạn liên hoàn ở phía trước. Gần 4 tiếng sau mới thông xe nên thầy trò đến Đà Lạt thì trời cũng khá tối, bắt xe đến chân núi nơi đoàn đang cắm trại rồi gọi phone liên lạc xin người xuống đón, mới hay trên núi bây giờ có sương mù nên không dám cho người xuống sợ gặp nguy hiểm. Đoàn cũng cho hay gần đó có mấy dãy trọ cho du khách, hai thầy trò hãy tới đó trú quá đêm, sớm mai sẽ có người xuống hướng dẫn.
Đi liền mấy căn nhà trọ không bảng hiệu đều đóng cửa treo bảng hết phòng, cuối cùng thầy trò cũng phải bước vào một căn trọ tồi tàn còn sáng đèn. Chủ trọ cho biết chỉ còn một phòng duy nhất, nhưng là phòng nhỏ thôi nếu đồng ý thì vào vì sắp tới giờ CA đi kiểm tra giấy phép kinh doanh ngành nghề mà ở đây thì không ai có.
Mở cửa vào phòng Hoàng té ngửa, căn phòng 2mx3m, không bàn không ghế, chiếc giường đơn cắm 4 cái cọc 4 góc, trên chiếc chiếu nylon là cái mùng và cũng không chăn không gối.
– Ngủ đại đi thầy, em không ngại, thầy là đàn ông con trai sao so đo dzậy? Thầy chưa đi phượt bao giờ sao?
– Nhưng mà…
– Thây kệ, bây giờ đi tắm cái rồi đi ngủ mai sớm còn leo núi nữa đó thầy.
Nhà trọ dã chiến ở đây chỉ có 1 phòng tắm lộ thiên được dùng chung cho tất cả mọi khách thuê nằm ở miếng đất trống phía sau, cửa phòng tắm lưng lửng đủ che ngang tầm mắt, cũng có chốt trong chốt ngoài nhưng nếu ai đó ngồi xuống hoặc nhướng lên đều có thể nhìn rõ vào bên trong. Lại thêm trời tối nên Ngọc Diễm nhờ thầy Hoàng đứng cảnh giới bên ngoài để cô vào tắm trước.
Tắm xong, Ngọc Diễm mặc chiếc váy ngủ, quấn chiếc khăn tắm che ngang ngực bước ra, Hoàng thấy vậy liền quay lưng lại đưa Ngọc Diễm trở lại phòng. Đang đi bỗng nhiên Ngọc Diễm ah lên một tiếng chúi về phía trước, Hoàng vội đưa tay ra đỡ, như chỉ chờ có thế Ngọc Diễm vờ làm rơi khăn, đưa cả bộ ngực nhào vào hai tay thầy. Cú đụng chạm làm Hoàng đỏ mặt nóng ran cả người nên vội lắp bắp xin lỗi rồi cúi xuống nhặt chiếc khăn rơi lên, nắm cánh tay Ngọc Diễm dìu về phòng.
Tắm vội qua loa rồi thầy Hoàng trở lại phòng, lúc này Ngọc Diễm đã giăng mùng chân co chân duỗi nằm trong đó xem điện thoại, cái váy ngủ vướng lên đầu gối lộ rõ đám lông đen nhờ nhợ nơi háng bởi Ngọc Diễm không mặc quần lót lại cố tình phơi ra.
Len lén liếc nhìn rồi nhanh chóng quay đi sợ bị bắt gặp, Hoàng đến bên chiếc balo nằm xuống gối đầu nhắm mắt cố mong chìm vào giấc ngủ cho trời mau sáng. Nhưng đám muỗi rừng thì không, đánh hơi thấy da thịt người, chúng bắt đầu ào đến tấn công, Hoàng quơ tay đánh bên này, chúng đột kích bên kia: Bep… bep…
Bep bep.
– Thầy tắt đèn chui vô mùng nằm đi thầy, nằm dưới đất bệnh chết, mà hỏng bệnh thì muỗi nó cũng tha thầy lên rừng.
Cực chẳng đã, Hoàng phải tắt đèn vén mùng chui vô nằm mé mé. Ngọc Diễm liền lấy tay vuốt vuốt cánh tay thầy nói:
– Trời, trời muỗi đốt thầy sưng hết cánh tay rồi nè, thầy quay mặt lại em coi coi.
Hoàng trở người quay lại, mùi hương con gái từ người Ngọc Diễm đưa tới làm thầy lâng lâng khó tả. Trong bóng tối nhìn không rõ mặt nhau, Ngọc Diễm chu môi thổi nhè nhẹ đồng thời đưa tay xoa xoa lên môi, lên má thầy vòng lên tai qua sau gáy.
– Nhiều ghê, tội nghiệp thầy quá hà.
Cái cảm giác ngất ngây lần đầu cận kề với phụ nữ còn đang làm cho Hoàng chới với, thì Ngọc Diễm đã ghịt đầu thầy hun lên trán, lên má, lên môi rồi đưa lưỡi len lỏi tìm lưỡi quấn quýt. Khi đầu lưỡi thầy như đáp trả, Ngọc Diễm liền cầm tay thầy để lên 2 bầu vú của mình, Hoàng lúc này hành động gần như theo bản năng của con đực dưới sự lèo lái của Ngọc Diễm. Không tỏ ra vội vã mà cứ từ từ nhấn nhá, Ngọc Diễm xoa ngực thầy, xoa bụng rồi lần tay vào quần xuống hai bên bẹn đi vào. Cười thầm trong bụng vì con cặc của thầy thì đang cứng mà tinh dịch nhầy nhầy thì đã ra ướt đẫm, cảm thấy mãn nguyện Ngọc Diễm vuốt ve thân cặc trong cái hứng khởi của kẻ chiến thắng.
Hoàng như kẻ bị khuất phục nằm im chịu trận mà không biết bây giờ phải làm gì. Một tay vuốt ve, một chân co lên co xuống thuần thục chẳng mấy chốc Ngọc Diễm đã đạp được chiếc quần thun của thầy Hoàng tụt xuống cuối giường. Nằm úp lên người thầy, chỉ trườn lên trườn xuống không cần đến đôi tay, Ngọc Diễm đã đưa được con cặc của thầy vào trong lỗ lồn trơn tuột đầy dâm thủy của mình.
Nằm yên giây lát, Ngọc Diễm co lồn bóp chặt thân cặc rồi cạ lồn qua lại đôi lượt trước khi co chân quỳ dậy theo tư thế cưỡi ngựa. Môt nhấp, hai nhấp… 17, 18…
19, 20… nhấp…
Như có dòng điện chạy khắp người, Hoàng ưỡn người nắm hai bên hông Ngọc Diễm ôm chặt bắn tinh ra xối xả. Ngọc Diễm nhấc chân ngồi qua một bên lấy giấy ăn ra lau cặc lau lồn rồi nằm xuống bên cạnh thầy thủ thỉ:
– Thầy có thích không?
Dù Hoàng chỉ chớp chớp mắt trong bóng tối nhưng Ngọc Diễm thừa biết rất rõ câu trả lời, cô cầm tay thầy đặt lên đám lông mu của mình. Khi thấy những đầu ngón tay thầy như muốn vo ve, Ngọc Diễm lại nắm bàn tay thầy đưa lên áp vào vú. Mặc dù chưa được lên đỉnh vì thầy ra nhanh quá, nhưng kinh nghiệm bao lần gọt bút chì xanh Ngọc Diễm biết đỉnh vu sơn đang ở rất gần.
Bằng những cái run rẩy giả vờ, hơi thở như gấp gáp và tiếng rên khe khẽ đầy ma mị, Ngọc Diễm càng làm cho bàn tay của Hoàng như được khuyến khích lần dò khám phá vùng đất lạ càng lúc càng bạo dạn và tham lam hơn.
Khi những ngón tay của thầy Hoàng cảm nhận được cái ấm áp và trơn ướt trong tiên động thì Ngọc Diễm cũng hẩy người lên:
– Đó… đó… chỗ đó, em thích quá thầy ơi.
Nứng hẳn người lên, thầy Hoàng ôm lấy Ngọc Diễm nằm đè lên trên để nút lưỡi…
Nhấc mông choài choài 2 chân tìm cách đưa cặc vào để đụ nhưng năm lần bảy lượt vẫn không được. Lúc đó Ngọc Diễm mới cười cười khẽ dạng chân ra đưa tay cầm cặc…
Thầy rê rê ở cửa lồn.
– Cho vô đi anh… em muốn… em muốn cho vô đi anh.
Những tiếng anh anh em em của Ngọc Diễm làm thầy Hoàng đang nứng càng nứng thêm, thầy đẩy mạnh hông tới, con cặc lọt thỏm.
– Hi hi vô rồi, nhè nhẹ thôi đừng làm em đau nhe anh.
– Đó… đó… vậy đó, nhè nhẹ vậy đó, anh… anh… anh có sướng không?
– Sướng, anh sướng… anh ấy mạnh mạnh chút nha.
– Ư… ư… nếu anh sướng thì… nhưng đừng mạnh quá em đau đó.
– Ưm… ưm… Phờ… ạch… Phờ… ạch… Phờ… ạch phạch… phạch phạch.
– Sướng, sướng… sướng quá anh ơi… mạnh… mạnh lên anh, hết đau rồi… em sướng anh biết không?
– Anh cũng sướng em ơi… Phờ… ạch… Phờ… ạch… Phờ… ạch phạch… phạch phạch.
– Anh… anh em ra… ối… ối em đang ra… ra với em đi anh.
…
Suốt đêm hai thân thể không rời nhau, môi lưỡi quấn quýt, mồm miệng bú liếm, cặc lồn va dập tơi tả, Ngọc Diễm dâm tiên hướng dẫn, thầy Hoàng dục tử thực hành từ giã gạo đến vác cày qua núi, từ chổng hậu gọi chó đến hạ đồ bắt dê… ôi thôi thôi đủ các kiểu. Chốc chốc lại có tiếng rú trong hơi thở g