Người con gái đã đi ngang đời tôi
Tôi quen em trong một lần đi nhậu cùng cơ quan – em là tiếp viên ở quán nhậu đó, phải nói lần đầu tiên gặp em đã làm cho tôi xao xuyến. Rồi sau đó, tôi thường đến quán nhậu này hơn, mục đích cũng vì muốn gặp em mà thôi. Rồi thời gian cứ thế trôi đi, tình cảm em và tôi ngày càng gắn bó hơn. Những buổi cà phê, những lần ăn sáng cùng nhau có lẽ đã làm cho tình cảm của chúng tôi bền chặt hơn.
Hơn ai hết tôi biết rằng tình cảm của mình giành cho em cũng chỉ là thoáng qua, là qua đường mà thôi vì hiện tại tôi đã có mái ấm gia đình, một người vợ hiền cùng đứa con ngoan. Em cũng biết như thế, nhiều lúc cà phê với em, tuy cười nói rộn ràng nhưng tôi biết em vẫn rất buồn, buồn vì tại sao tôi và em lại gặp nhau trong hoàn cảnh này như thế. Lòng dặn lòng đừng mang bất hạnh đến cho những người phụ nữ mình yêu, vì thế nhiều lúc muốn ôm em thật chặt vào lòng mà không dám bày tỏ.
Rồi đến một ngày tôi cũng đến quán nhậu như thường lệ, cũng gặp em và chuyện trò linh tinh. Khi mọi người đã ngà ngà say và cuộc nhậu cũng sắp tàn. Tôi muốn nán lại trò chuyện cùng em lát nữa nên để bạn bè về trước. Ra trước quán gọi 2 ly cà phê đen quen thuộc (em thích uống cà phê đen giống mình) chờ em hết ca để có thể nói hết một lần, mong là em sẽ hiểu và sẽ thông cảm cho tôi. Nhìn những giọt cà phê chảy mà không biết rồi sẽ nói với em như thế nào, nói ra sao để em hiểu và chấm dứt tình cảm vụng trộm thế này. Lan man suy nghĩ em đến lúc nào không hay. Ngồi xuống thật nhẹ nhàng bên tôi.
Em hỏi: Hôm nay anh có tâm sự hay sao mà thấy anh buồn thế?
Mình: Không có gì đâu em, chỉ vài việc công ty thôi.
Em: Thế muộn rồi mà chờ em có việc gì sao, không về sớm để vợ khỏi lo à.
Mình: Ừ thì muốn nói chuyện với em lát, với lại vợ anh đưa con về ngoại chơi rồi
Em cười nhí nhảnh và nói: Thế tối nay không có ai ôm ngủ sao?
Mình: Thì ôm em cũng được mà.
Nói xong mình biết đã lỡ lời, quen em từ đó đến nay thấm thoắt cũng hơn hai tháng rồi, đến ôm em mình cũng không dám, tự nhiên nay lại lỡ lời như thế.
Em cười buồn và nói: Em làm gì có phúc phận đó hả anh? Anh cũng biết là em rất thích anh nhưng vì anh đã có gia đình vả lại em biết anh là người đàn ông tốt nên em không muốn chen ngang vào cuộc sống của anh như thế mà.
Mình: Anh xin lỗi, anh lỡ lời. Anh biết em là người con gái tốt, anh cũng đã có gia đình, cứ thế này mãi thì chuyện tình cảm của mình cũng sẽ chẳng đi về đâu. Mặc dù không nói ra nhưng tình cảm anh và em giành cho nhau như thế nào anh và em đều biết vì vậy nên anh nghĩ mình biết thế là được rồi. Anh mong sau này em sẽ tìm được một người đàn ông tốt hơn anh để có thể nương tựa và sống hạnh phúc đến suốt cuộc đời này. Anh xin lỗi em rất nhiều.
Em khóc và tôi cũng khóc, lần thứ hai tôi khóc vì một người phụ nữ tôi yêu – có thể nói là vậy.
Đang miên man theo dòng suy nghĩ thì điện thoại em reo: “Có ai từng yêu mà không đau đớn một lần, có ai từng yêu mà chưa từng khóc…” Em nghe điện thoại xong và quay lại nói:
Em: Đêm nay anh chở em về nhé, bạn em m