Tâm sự của mẹ
Mẹ đã hiện nguyên trạng những đặc trưng của giống cái, còn con chỉ mới là sự tập tành trở thành giống đực hoàn chỉnh trong sự non nớt. Sau khi mọi chuyện đã trở lại quỹ đạo, mẹ có được cảm giác hạnh phúc và hào hứng bên con, cuộc sống của mẹ nó như được nhuộm hồng thêm một lần nữa, sức sống căng tràn nó ngự trị lại trong thân xác tưởng như sắp đến độ xế chiều của mẹ, cái khoảng thời gian mãn kinh nó dành cho mẹ có được dài lắm nữa đâu, mà hiện giờ mẹ cứ có cảm giác như sừng trâu mẹ cũng có thể bẻ gãy cho dù thực tế một cành cây mẹ cũng chả bẻ nỗi chứ nói gì là sừng với chả trâu.
Mẹ giờ thích diện váy trắng gần như xuyên thấu ở nhà, phía trong được tôn lên bởi những miếng vải mang màu đen huyền kỳ ảo. Còn gì để nói, nói cái gì? Khi âm đạo nó đã muốn lấp đầy bởi những dòng tinh nóng phóng xổi xả vào nó thì mọi nghĩ suy mọi luật lệ cũng nên câm nín khi phải đối diện với nó. Đến thời điểm mẹ bị kích động đến tột cùng này thì mọi thứ thuộc về lý trí mẹ đã ném lại ở phía đằng sau, chỉ có một điều khó là làm thế nào để mẹ đối mặt với chính con, dẫu biết con đang làm cái gì mà đang ham muốn cái gì, nhưng việc đối diện con để đáp ứng cho con và đáp ứng cho chính mẹ thật sự không phải là đơn giản.
Cuộc sống thực tại chứ đâu phải là tiểu thuyết người lớn đâu mà cứ nhảy bổ vào rồi nào là hôn là mút, là dập là nắc, rồi co rồi giật, rồi bắn rồi rên… không không hề có cái chuyện dễ dàng mang tính hoang tưởng như thế được. Vì còn việc đối diện nhau hằng ngày, còn việc sống với nhau cả đời, rồi việc dạy dỗ này kia, rồi còn việc cái nhìn của con dành cho mẹ khi con trưởng thành khi con khôn lớn.
Trong cuộc chơi xác thịt này, tuy là hai đối tác với nhau, nhưng chắc chắn mẹ là người nắm rất nhiều lớn thế, vì dẫu gì con cũng chỉ là giống đực sắp trưởng thành, làm sao đủ sức để am hiểu tường tận mọi vấn đề. Ok mẹ lợi thế, vậy mẹ sẽ thi triển lợi thế của mẹ, cái đích cuối cùng là cả hai mẹ con mình đều tận hưởng nhưng để có sự thăng hoa tuyệt vời của thể xác đó thì mẹ sẽ để cho con rơi vào tình thế con là người có lỗi, con là người chủ động, chứ không phải mẹ là người chủ động. Mà thật ra trong suốt quá trình con làm cho tính vật trong con người của mẹ thắng tính trí thì con là người chủ động mà, giờ đến giây phút quyết định con đóng luôn vai trò là người chủ động, vài trò là người có lỗi luôn thì cũng có sao.
Ý chí của mẹ nó đạt đến độ ma quái như vậy, nhưng quả thực mẹ vẫn là đàn bà, vẫn không thể có cái sự quyết đoán của đàn ông tụi con, mẹ vẫn loay hoay mãi với cái việc mẹ con mình phá bỏ hoàn toàn mọi ràng buộc về luân lý để sống trọn với sự hoan lạc mang tính xác thịt.
Đồng minh mẹ đã có đầy, ban đầu thì họ cũng khuyên nhủ này kia, nhưng thật ra trên cái groups ấy nếu mà mẹ làm luân lý của cuộc đời thì họ còn gì đâu để kiếm tìm hứng khởi, tựu chung lại thì vẫn kích động mẹ đi đến cùng với con mà thôi. Mấu chốt của việc mẹ phá bỏ song sắt nhà tù vây quanh âm hộ của mẹ và con chim nóng bỏng của con mẹ xin gác lại, để đi vào chút lan man mang tính là các tình tiết kết nối.
Người đời thường hay có tính hình thức, dùng cái này để nói đến cái kia, thích nói ý này phải vòng vèo qua ý khác để diễn đạt. Việc dùng tên gọi những bộ phận trên cơ thể người cũng phải ví phải von, những cái tên chính gốc về các bộ phận trên cơ thể thì nó cũng chỉ là cái tên, mà chính những bộ phận đó nó cũng đâu có bẩn thỉu gì đâu mà cứ phải lánh tránh ngôn từ liên quan tới nó. Tính ra nếu được vệ sinh kỹ lưỡng và giữ gìn không lăng nhăng để phải bị bệnh tật, thì những bộ phận đó nó còn sạch hơn cả cái miệng của con người. Lồn và cặc chính là những thứ đó. Nói vậy thôi, nhưng gọi thật nó cảm giác nó vẫn sượng sượng sao í.
Quay lại câu chuyện mẹ phá xiềng xích cho chính chúng ta, chủ nhật chúng ta đã vui chơi với vô số dịch vụ ở một thành phố phát triển, ăn uống, xem phim, nghỉ ngơi ở một nơi không phải xa nhà, rồi mẹ lái xe chở con đi rời xa hẳn thành phố, tới một nơi cũng là một vùng biển trù phú, nơi có một quán ăn rất bình dân nhưng lại rất đặc sắc nằm cạnh ngay quốc lộ 1, cũng là hải sản, nhưng là hải sản do chính ngư dân ở đó bắt lên và đem bán trực tiếp cho khách ăn luôn, ở đó có một món mà mẹ nhắm cho con, đó là một tô cháo hàu, loại cháo có rất nhiều chất kẽm, rất hữu ích cho những ai muốn phô diễn chức năng đàn ông, nhiều người bảo ăn nó sẽ làm mạnh lên khả năng đàn ông, nhưng có một lần mẹ đọc được một bài báo thì hàu với một số vi chất có trong nó như kẽm… chỉ làm cho nam giới có nhiều thêm cái mớ nhầy nhầy, trăng trắng và khai khai mỗi khi xuất ra mà thôi.
Okie, nếu cải thiện về độ lâu mà cải thiện về độ nhiều cũng được, em bé của mẹ lâu rồi bị bỏ đói nên cho nó no đầy cũng là một hình thức để đền bù cho em nó. Một tô cháo hàu cho con, một tô cháo cá đối nước lợ cho mẹ, cộng thêm một dĩa tôm hấp to vật vã. Xong. Quay về thành phố thôi, trời cũng bắt đầu xế chiều rồi, trước khi lên xe, mẹ nhắn tin cho dì H chủ một spa, cho mẹ hai suất tắm thảo mộc, một suất cho nữ và một suất cho nam. Xe thẳng hướng quay về thành phố, mũi xe định hướng tới spa của dì H. Tắm thảo mộc và ăn nhẹ thêm trước khi ngủ, mẹ nghĩ rằng chúng ta sẽ hoàn toàn đủ sinh lực để phá còng phá sắt, phá tù ngục vây quanh chúng ta.
Hoàn tất mọi thứ, con chỉ thay đồ và chuẩn bị sách vở rồi xem bóng đá. Còn mẹ thì lục tìm cái để khoác lên mình trước khi lên giường một cách ưng ý nhất. Một chiếc váy ngủ hai dây bằng vải lanh, váy không đủ dài nhưng cũng chẳng đủ ngắn, nó chỉ vừa che đủ đúng ngay vị trí kết thúc ngã ba đường của mẹ, với chiếc quần chíp màu đỏ, khi mẹ đi lại nếu chú ý một chút vẫn có thể thấy một xí đỏ của nó ở phía dưới ngã ba đường của mẹ.
Ngực thì vẫn là chủ nghĩa thả rông, bấy lâu nay nó vậy sao hôm nay phải khác đi được cơ chứ, nếu giá như Việt Nam có phong trào khỏa thân phần trên như một số nơi ở phương Tây thì dám cá rằng mẹ cũng sẽ khỏa thân phần đó ngay luôn trong đêm nay. Tóc búi cao lên để khoe hẳn bờ vai và cái gáy trắng ngần đầy ma mị. Thêm nhẹ tí nước hoa cho có tí khiêu khích khứu giác của những ai ngửi phải, ai ngửi trong cái không gian này?! Khâu chuẩn bị vậy là hết rồi đó con, nó tỉ mỉ không còn gì để tỉ mỉ, họa chăng nếu theo kiểu lăng nhăng ở bên ngoài thì nhét thêm vài cái Ok ở phía dưới gối mà thôi, nhưng never never và never, sao phải dùng cái thứ ấy cơ chứ, con sạch mẹ sạch, sao phải hy sinh đi một vài phần trăm của cái cảm giác tuyệt vời đó.
Mẹ ngồi lên máy tính còn con thì xem bóng đá ở phòng khách, xem đi con, xem rồi đi ngủ, rồi mẹ sẽ có quà như mong ước của chính con, ngồi máy thì cũng vào trả lời vài tin nhắn của những kẻ gạ gẫm mẹ trên không gian mạng mà thôi, mà cũng chỉ toàn là tò mò chuyện cá nhân của mẹ, chán ơi là chán, tâm trí mẹ nó nằm ở phòng khách, lâu thay cũng chạy ra uống miếng nước đi xuất hiện trước mặt con với váy ngủ hai dây và cái màu đỏ chót của chiếc quần chíp ở ngay ngã ba đường, uống nước chán lại lấy cái cục sạc iphone, không có gì để uống để lấy thì cũng có cái cớ để mon men tới cạnh con, đứng sau lưng con với mấy cái câu nó kém phần am hiểu.
“Có chi hay đâu mà xem kỹ thế con?”
“Cái cậu nhỏ thó đen thui đó là ai nước nào vậy?”
“Cái cậu đó tên gì mà nhanh nhẹn quá trời thế?”
“Cậu đó đẹp trai quá, nhưng sao yếu xìu, đụng cái là ngã”
Con thì huyên thuyên là gì đó Can, hát da, ma rốt ra gì gì đó.
Con thì mãi xem, có mẹ thì cũng chả có gì hứng thú, nên chuyện nó tẻ nhạt như nước ốc, chỉ có câu nói của con làm mẹ lưu ý là con bảo con muốn có một lần tới nước Anh để xem đội chen xi hay chen si gì đó đá, đội mà có can, hát da, ma rốt ra mà con đang xem. Mẹ mới hỏi lại là hè có xem được không? Con mới bảo là cuối hè gần đầu năm học chắc có, chứ hè họ cũng nghỉ hè. Ước mơ của con nó không quá khó. Ngồi một hồi mẹ bỏ vào trong với câu với lại “con xem xong và ngủ đúng giờ nhé”.
Bóng hết, tivi tắt, đèn phòng khách tắt, con đi vào phòng rồi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, mẹ cũng tắt cái nội dung mà mẹ đang thao tác trên máy tính chuyển qua đọc tin tức và nghe nhạc, con vệ sinh xong rồi leo lên giường và vọng lại câu “con đi ngủ đây mẹ ạ”. Nghe câu nói đó tự dung mẹ lại ỉu xìu về cái quyết tâm kia. Không biết sao trước đó nó xông xáo nó mạnh mẽ để thực hiện như thế, nhưng đến khi bắt đầu có điều kiện thực hiện thì mẹ lại co lại. Mẹ cứ ngồi ì trước chiếc máy tính, không biết làm sao để được như mình mong muốn, nếu kiểu này thì rồi mẹ cũng bị động giả vờ im lặng, rồi con cũng này kia với mẹ, rồi sáng ra mẹ thay chiếc quần có dính đầy dâm thủy mà thôi, cũng chả được gì hết.
Nghĩ rồi ngồi, rồi nghe nhạc, rồi thời gian nó trôi qua rất nhanh, con đã ngủ từ lâu.
Bế tắc vì sự ỉu xìu trong tâm lý, mẹ lại vào lại cái trang xã hội kia, vì thật ra cũng nói dở chuyện với một người mà mẹ quen trên đó, một người nói chuyện rất lịch sự, tư vấn này kia cũng có vẻ nghiêm túc, nhưng mẹ lên đó chính là tìm kiếm đồng minh để có lực tác động xô hẳn mẹ về phía cái đang chĩa thẳng ơ ngã ba đường của con. Có vẻ người đàn ông ở mạn trong đó cũng là người tinh tế, nên đọc được suy nghĩ của mẹ, cuối cùng thì người đó cũng đưa ra cho mẹ hai lựa chọn. Một là cách ly con ra khỏi mẹ để tránh việc đáng tiếc xảy ra. Hai là mẹ với con dấn thân đi tiếp theo tiếng gọi của hai cơ thể, nhưng sau khi đi đến tận cùng với con thì mẹ phải giải thích rõ cho con thế này thế kia, rồi nói chuyện giới tính này kia với con, tất nhiên mẹ lựa chọn phương án thứ hai.
Con thì ngủ rồi, còn mẹ ngồi ở ghế trước máy tính thì cũng chả còn ai để nhìn cái ẩn ẩn hiện màu đỏ kia, mẹ vào phòng tắm cởi bỏ hẳn chiếc quần chíp để ngồi cho thoáng cho mát. Thật ra người đàn ông đó khi nói chuyện với mẹ, cũng có khôn khéo chèn vào đôi chút ông bướm ở trong đó, mẹ thì mãi chờ tin nhắn này kia, rồi đọc tin nhắn xem người ta cảm nhận về việc mẹ con mình như thế nào, nên mẹ cũng không quan tâm nhiều những lời ong bướm đó, nhưng ngồi một hồi mẹ mới giật mình, vì có gì đó không ổn ở phía dưới ghế, mẹ đứng dậy mà nhìn xuống thì ở trên mặt ghế một lớp nhầy nhụa đang ngự trị trên đó, lén nhìn con rồi mẹ sờ nhẹ vào miệng em bé, thì ôi thôi một khe nứt với hiện trạng là một vùng nhoe nhoét nước, nước nhờn.
Mẹ không quá hứng thứ bởi những câu chữ ong bướm nhưng cơ thể mẹ nó lại tự cảm nhận và tự phản ứng lại những lời ong bướm đó với một cái lồn đầy nhớt bầy nhầy. Quả thực đây là lần đầu tiên mẹ trải nghiệm được sự thần kỳ của ngôn từ, qua ngôn từ vẫn có thể hâm nóng được cơ thể của một ai đó. Nhưng nhờn hay nhớt thì cứ kệ, mẹ vẫn ngồi xuống và thử trải nghiệm bằng cách tương tác tác với những lời ong bướm của ông đó bằng những câu rất nhẹ nhàng.
Và quả thật cơ thể lại được đẩy lên mức cao hơn, nói thẳng ra là mẹ đang bắt đầu hứng tình, nhưng không biết vô tình hay cố ý, khi cơ thể mẹ đang hâm hấp nóng lên như vậy thì đầu kia lại kết thúc cuộc trò chuyện với lý do trả bài cho vợ. Mẹ bị hiện tượng mang con bỏ chợ, bỏ con vào chợ thì con còn với cái chợ, còn với mẹ lúc ấy mẹ chỉ còn cái lồn hâm hấp nóng với từng dòng dâm thủy chảy tràn ra ghế, mẹ muốn được giao hợp, mẹ muốn được thăng hoa, có là tâm trạng là suy nghĩ của mẹ lúc bấy giờ.
Hứng tình và ngồi nhìn về phía con. Mẹ muốn lắm, muốn lao lên vào ngấu nghiến cùng con, nhưng nó đâu có dễ, mẹ mà làm vậy thì chỉ có thể là làm trong tiểu thuyết hay làm trên phim khiêu dâm mà thôi. Chứ đâu có dễ để mẹ làm được như thế, đồng ý là tính vật đã lấn át lý trí mẹ lúc đó, nhưng nó đâu có lấn át được hoàn toàn. Muốn ái ân cùng con thì cũng phải là do con chủ động, là mẹ bị động nên mẹ mới tham gia trò chơi xác thịt với con, có như vậy thì mẹ mới có cơ hội tồn tại một cách khả dĩ ở bên con.
Thèm muốn và giằng co, mẹ ngồi một mình như vậy trong một khoảng thời gian dài, thời thì trôi nhưng máu nó bơm lên ở phía trong em bé của mẹ nó vẫn chưa hề thuyên giảm, vẫn cái cảm giác em bé nó sưng lên, vẫn cái cảm giác nó ngứa ngáy ở bên trong lỗ lồn. Thôi, Thà Hợp Tác Nhiệt Tình Còn Hơn Sự Giả Vờ Im Lặng. Mẹ chiếm ưu thế trong sự khôn ngoan kia mà.
Mẹ sẽ soạn sẵn bữa tiệc xác thịt một cách thịnh soạn ngay bên cạnh con. Con có tham gia bữa tiệc thịnh soạn sặc mùi ân ái đó hay không là tùy ở con tùy ở định mệnh. Nghĩ và làm, em bé của mẹ đã hết giới hạn chịu đựng của nó, nó phải được mơn trớn được đâm được chọc, được co được giật và được lên đỉnh. Bước nhẹ lên giường, mẹ tháo hai đầu màn muỗi ở phía ngoài rồi ném xuống phía nệm, một kiểu như màn bị rơi xuống vô tình, và ai đó phát hiện thì sẽ phải treo lên, ai đó thì chính phải là mẹ thôi, vì giờ này con đã ngủ như chết, mùng với màn cái gì nữa cơ chứ.
Tháo hai đầu màn xong mẹ đi vội vào phòng tắm, mẹ tắm rửa lại cơ thể, xoa chút nước hoa lên vú và lên mớ lông lồn của mẹ. Trong khi tắm mẹ ngắm qua chiếc gương mẹ thấy hai vú của mẹ nó căng và phóng cao lên chót vót, nó vừa săn vừa chắc và vừa nhọn(gái tập Gym mà con), hai đầu ti nó như se lại cứng ngắc, còn em bé thì nó vẫn theo lẽ thường khi nó đã hứng tình, mu nó căng phồng, hai bờ môi của nó thì co lại một cách săn chắc, cửa mình của nó thì hé rộng ra, còn bên trong thì máu nó dồn vào cái bọng phía bên trong làm cho phía trong có vẻ như là thu hẹp lại, thu hẹp để ôm lấy đầu chim nếu như có một con chim đâm ra đâm vào cửa mình của nó. Vệ sinh xong xuôi, mẹ đi ra khỏi phòng tắm, nhưng mẹ không hề tắt điện ở phòng tắm, mẹ vẫn để điện và điều chỉnh cái cửa phòng tắm để ánh đèn từ phòng tắm hắt ra làm cho phòng ngủ được sáng hơn, sáng vừa đủ để mẹ có thể nhìn thấy con đang nằm trên giường.
Rồi đó con, mẹ chuẩn bị bày ra bữa tiệc xác thịt rồi đây, tham gia hay không là do việc con có thức dậy và có ôm trọn cả bữa tiệc đầy vú và lồn hay không là do con.
Ngay cả việc tạo điều kiện cho con thấy bữa tiệc mẹ soạn sẵn ra mẹ cũng đã tạo, tạo bằng ánh sáng mờ ảo từ phòng tắm hắt ra. Điều kiện cần và đủ là con phải thức giấc vào giữa khuya như thế này, con không thức dậy là mọi sự lại đổ bể, và biết đâu định mệnh không cho mẹ con mình một lần thuộc về nhau. Mẹ bước lên giường với một cách bước lên khác thường, mẹ bước rất mạnh lên nệm để hòng gây tiếng động làm con thức giấc, có thức giấc mới có tham gia bữa tiệc, nhưng ôi thôi, thanh với chả niên ngủ như chết thế này, sấm sét chưa chắc con sẽ dậy chứ dẫm mạnh với dẫm nhẹ cái gì.
Biết bản tính con là ngủ rất say, mẹ phải lay mấy lần con mới dậy, nhưng chả lẽ giờ mẹ lay con dậy để mẹ dạng chân ra cho con đút nguyên con chim của con vào ngay em bé của mẹ, no no no. Mẹ không thể chủ động một cách trơ đến trẽn như vậy. Phải là con chủ động mà. Tiếp tục tìm cách vô tình đánh thức cậu thanh niên ham hố gia thịt phụ nữ nhưng lại cũng ham hố ngủ quá chừng.
Mẹ mắc lại hai đầu màn do chính mẹ lúc nãy tháo ra, lúc trước mẹ tháo hai đầu màn hở phía ngoài ra là có chủ ý của mẹ, vì hơn ai hết mẹ hiểu rất rõ cái sự ngủ của con mà con. Vừa mắc lại màn vừa đi qua đi lại như kiểu voi dẫm nhầm có cơ hội làm đánh thức con dù chỉ là một giây, chỉ một giây con tỉnh giấc nhìn mẹ thôi, mẹ sẽ nói vài câu vu vơ là con sẽ tỉnh, nhưng voi dẫm hay ma mút dẫm thì vẫn vậy, đành cầm lấy màn quẹt qua quẹt lại trên mặt con để con khó chịu mà chiếu cố rồi tỉnh giấc dùm mẹ, ôi may thay con đã cử động nhưng cái may nó chỉ là cái may một nửa, con trở người rồi quay mặt ra ngoài và cong người lại và tiếp tục phì phò ngủ tiếp.
Mẹ đầu hàng, đầu hàng giấc ngủ của con, sao như thế này mà không dậy dùm tôi hả anh, như thế này mà anh không có chịu tỉnh giấc, vậy mà vì cớ làm sao anh lại léng phéng thân xác của tôi hàng đêm một cách tài tình như thế. Đầu hàng, đầu hàng và đầu hàng.
Đành vậy, nằm xuống thôi, nằm xuống để gặm nhấm sự thèm khát cháy bỏng của cơ thể, có thể gọi là cơ thể của một kẻ đĩ thõa đang hồi xuân. Nằm xuống nhưng gieo thêm một hy vọng bằng cách đạp nhẹ lên chân của con, nhưng hy vọng nỗi gì, ôm lấy cơ thể đang hứng tình mà trống với trải cùng màn đêm đi.
Nằm bứt rứt và nghĩ mông lung, rồi tự đâu lại lòi ra thêm một cái khôn, lại nhớ về có “người” nói là em bé của mẹ có mùi rất đặc biệt, và rất dễ gợi hứng tình, mà cái mùi đó mẹ cũng từng cảm nhận khi tự lấy lên để cảm nhận bằng mũi để xác thực đúng sai, cả thêm cảm nhận mấy lần ở bàn tay của con. Hóa ra vẫn còn một cơ hội vớt vát, mùi hương gợi dục của âm hộ phụ nữ, vậy phải xóa bỏ hết mớ nước hoa mẹ vừa xoa lên cơ thể mẹ vừa rồi, chơi thôi mà cũng cực nhọc thật, lại phải tắm, lại phải vào phòng tắm. Xả nước thật kỹ, kỳ cọ thật kỹ bằng nước lã, nhưng không rửa kỹ em bé, lau khô người, dùng tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu của em bé, miết lui miết tới ở ngay cửa miệng của nó và tưởng tượng một vài hình ảnh gợi tình nếu có giữa mẹ và con, một lúc sau mẹ dùng tách móc nhẹ vào trong rồi bôi những thứ thu được vùng da dưới bụng chỗ phía dưới lỗ rốn, miết tiếp lần nữa từ phía dưới lỗ âm hộ lên trên, rồi bôi hết cả vào đám lông lơ thơ phía trên em bé.
Xong, lên giường, cố nằm sát vào con, con thì quay mặt ra ngoài và mặt cúi xuống phía dưới do lúc mẹ dùng màn cọ xát lên mặt con. Đời cũng có đôi lúc không phụ sự mong muốn của những ai cố làm được những gì mình mong muốn. Mặt quay ra ngoài và cúi xuống, đó là hai yếu tố thuận lợi duy nhất trong công cuộc mời con chủ động tham gia bữa tiệc thịt da cùng với mẹ.
Mẹ trồi cao lên phía trên hết cỡ, làm sao để khoảng cách giữa em bé của mẹ và mặt của con là tối thiểu nhất, đầu mẹ gần như chạm vào thành giường, tuy hơi khó nằm nhưng đổi lại em bé của mẹ lại rất gần khuôn mặt ngây thơ của con. Vị trí đã định vị, chỉ còn một việc duy nhất, vốn váy ngủ hai dây của mẹ nó đã quá ngắn, ngắn chỉ đến mức vừa che đủ em bé của mẹ ở ngã ba đường, mẹ vén váy hẳn lên, vượt qua mông mẹ, ngay dưới lỗ rốn, rồi mẹ nằm đè lên váy, xong thao tác đó thì phần cơ thể phía dưới của mẹ đã lõa lồ ngay gần bên lỗ mũi của con, qua ánh đèn hắt ra từ phòng tắm, mẹ nhìn thấy phía dưới là một cặp đùi đẫy đà căng mọng, rồi một đám cỏ lơ thơ được cắt tỉa rất tỉ mỉ, và một cái mu lồn mũm mĩm hiện rõ dưới ánh đèn sáng trắng hắt ra từ cánh cửa của phòng tắm, mẹ nằm dang chân ra hết cỡ để cửa ồn của mẹ được mở rộng tối đa nhưng vừa đủ không để chân mẹ chạm vào chân con.
Đã lâu rồi tình cảnh này mới tái hiện trong cuộc đời mẹ con mình, ngày mẹ lõa thể phơi cả mu lồn vào không gian khi ở bên con cũng đã cách đây hơn 2 năm trời, nếu làm tròn theo toán học thì nó đã là 3 năm, cái thời mà mà lúc mẹ đang mặn nồng với đối tác của mẹ thì con “vô tình” đặt tay lên mu lồn của mẹ, con có quên không???
Bữa tiệc mẹ soạn ra và mời con tham gia đã hoàn thiện đó rồi con, con hay định mệnh hãy làm cho bữa tiệc đó được diễn ra đi, ở mức mẹ mẹ chỉ có thể bày đặt bữa tiệc hay gọi một cách ma mãnh là đặt bẫy con như vậy thôi con, chứ mẹ muôn đời mẹ không thể vồ vập lấy con để mà thỏa mãn xác thịt của mẹ được. Ngủ yên thêm vài phút hoặc vài tiếng nữa rồi hãy tỉnh dậy con nhé, đừng có ngủ tới khi đồng hồ báo thức đánh thức mẹ dậy, rồi mẹ lại kêu con dậy con nghe, nếu như vậy thì tủi nhục cho mẹ lắm con ơi. Đã lăng loàn mà lăng loàn với con số không tròn trĩnh thì chán chường lắm, đừng bắt mẹ và cái lỗ ma quái ở thân dưới của mẹ phải trống trãi thêm một lần nữa nghe con, nghe con.
Nằm và nghĩ miên man, và tự nhiên khóc, nước mắt chảy tràn trên hai đôi mắt, cách đây hai tháng mẹ không hiểu tại sao là mình không, nhưng khi có thời gian dừng lại để suy ngẫm thì mẹ lại hiểu vì sao mẹ khóc. Quay ngược thời gian, cái thời sinh viên xa xăm ấy, ở trọ với một lô một lốc phái nữ với nhau, đôi khi vì một cá thể buồn hay một cá thể có sự kiện gì đó đặc biệt, cả nhóm cũng bày đặt nhậu nhẹt này kia, gọi là nhậu nhưng không phải kiểu nhậu như mấy cánh đàn ông, mà một vài ngụm hay một vài ly gì đó còn lại là ăn với ăn, nhưng một vài ngụm hay một vài ly rượu cũng có thể khiến vài cá thể nữ say, và say rồi thì nào là đập đầu vào tường, nào là vừa cười vừa khóc, khóc không vì lý do gì cụ thể cả. Rồi chuyện con gái đôi khi vì một xúc cảm gì đó cũng khóc, khóc vu vơ, khóc vì trời mưa, khóc vì trời buồn. Nên giờ định vị lại việc mẹ khóc ướt cả gối chăn như vậy cũng không nên định vị nó là vì đâu.
Khóc nhiều thì sẽ ngủ ngon, và chỉ sau một hồi miên man trong suy nghĩ thì cái ngủ cũng ập tới lúc nào không hay.
Ngủ rất sâu và một cái giật mình giữa đêm thâu, khi cảm giác có một bàn tay của ai đó đặt nhẹ nhàng lên bụng mẹ, nói