Thôn Huyền hồn – Tác giả Như Linh
Chàng trai mở cửa và bước ra ngoài, thì giật mình khi thấy chiếc đèn lồng trước cổng nhà trở thành màu tím.
Người phụ nữ cũng chạy ra để xem, trái tim dường như thắt chặt, không ổn định và ngã xuống đất.
“Chúa ơi… Con trai của mẹ!”
Chàng trai thấy người phụ nữ ngã xuống đất, cậu bước tới mỉm cười và mỉm cười.
“Bây giờ hãy chết cho mẹ vừa lòng, Đồng thời, đây là một nụ hôn môi dã từ!”.
Sau đó, chàng trai cúi mặt xuống hôn đôi môi của người phụ nữ, một nụ hôn buồn bã ly tan, người phụ nữ đã rơi nước mắt nhưng vẫn ôm chàng trai và đáp lại nụ hôn đó.
… Chóp chép…
Âm thanh của đôi môi giao nhau vào giữa đêm vắng lặng u tịch.
Người phụ nữ và chàng trai ngồi hôn miệng nhau trong nước mắt.
Sau khi hôn lên miệng xong, chàng trai đứng dậy và rời đi, người phụ nữ cũng đứng dậy và đuổi theo.
“Con trai, đừng đi! Đừng rời xa mẹ… Huhu…”
Chàng trai không muốn nghe những lời đó từ miệng bà ta, cậu quá mệt mỏi.
Từ lúc cậu được sinh ra, đã nhận được sự từ bỏ của ba mình, và sự tức giận của mẹ cậu, năm tuổi, bà ta đã lên kế hoạch vứt cậu ra khỏi bãi rác và không muốn chăm sóc cậu nữa.
Nhưng bởi vì dân làng đã phát hiện ra và chỉ trích một cách tàn nhẫn tại sao lại tự mình bỏ rơi con trai của mình, thì bà ta đã cố gắng giữ cậu ở lại để nuôi nấng.
Tuy vậy cậu đã không nhận được tình yêu của mẹ trong đời, những gì cậu nhận được từ người mẹ vô tâm của mình là vô trách nhiệm.
Hôm nay, anh và mẹ đã hôn miệng nhau như một cặp tình nhân để trả nợ.
Hai người rượt đuổi theo ra đến Cổng làng trong đêm tối, sấm sét và sét, những đám mây đen đã kéo đến.
Cơn gió thổi mạnh, những chiếc lá khô trên cây rụng xuống đầy gốc cây.
Cậu chạy và khóc, 22 năm trước mẹ chưa bao giờ yêu cậu, và cậu cũng chưa bao giờ nhận được tình yêu nhau từ mẹ ruột.
Cứ thế bỏ chạy trong đêm, trời càng lúc càng lạnh, nhiệt độ đêm xuống ở núi Huyền hồn này càng thấp.
Sương mù phủ kín khắp nẻo đường, gió to kèm thêm sấm chớp, e rằng đêm nay sẽ có bão lớn.
Người phụ nữ đằng sau đuổi theo miệng, la hét dữ dội, vào thời điểm này, bộ váy ngắn của bà ta bị dây gai cứa rách để lộ bộ ngực trắng to tròn và chùm long lồn đen tuyền tuyệt đẹp giữa đôi hai chân.
Cậu dường như không nghe thấy tiếng kêu gào của người phụ nữ, cậu cứ thế chạy đến miếu thờ của nữ yêu. Đến nơi, chàng trai cởi trần truồng rồi bước chậm rãi vào trong. Bàn tay thì đang vuốt vuốt con cặc liên tục.
Người phụ nữ nhìn thấy con trai mình đang xuất tinh trùng ào ạt lên cổ quan tài, bà bàng hoàng nhìn cậu rồi chạy tới tóm lấy con cặc đang xuất tinh trùng của cậu, bà hét lên.
“… con… con… đang làm cái quái gì thế hả sao dám xuất tinh lên quan tài của ả ta?!”
Cậu bất ngờ vì con cặc của cậu bị bà ta tóm lấy, cậu nhìn bằng ánh mắt vô cảm.
“Đã đến lúc con phải báo hiếu với mẹ rồi! Con chưa bao giờ được mẹ yêu thương con, tại sao vậy mẹ?”.
Người phụ nữ nói:
“Được rồi… về nhà đi và mẹ sẽ để con chịch nhau vs mẹ.”
Chàng trai cậu đứng nhìn bà bằng ánh mắt đẫm lệ, cậu sẽ cho bà cơ hội lần cuối cùng.
Cậu muốn nhận được sự yêu thương từ người mẹ ruột của mình, cậu đứng cô đơn chơ vơ giữa ngôi miếu.
Gió thổi bay lá cây ở giữa sân.
“Được rồi… Mẹ và con chịch nhau ở đây rồi cùng nhau chết”.
Sau đó, người phụ nữ cho con cặc vào miệng và mút một cách say mê.
… Chụt… chụt… nhép nhép…
Toàn thân cậu run lên vì sung sướng, một lúc sau không thể chịu đựng được nữa, cậu đẩy người phụ nữ xuống đất và nhét con cặc của mình vào trong lồn của bà ta, là nơi cậu được sinh ra và giờ đây cậu chịch vào.
… Á… á… á… mẹ sướng quá con ơi… Á… a… a…
Chàng trai lúc này đang di chuyển mạnh mẽ con cặc của mình ra vào trong lồn của bà ta. Nhưng quên rằng cậu và bà là mẹ con.
Sau một hồi mây mưa, một dòng tinh trùng nóng hổi phun mạnh vào tử cung của bà ta, quá mệt mỏi cả hai nằm ôm hôn miệng nhau chờ chết.
Đồng hồ trên tay cậu chỉ đến 12 giờ đêm, một cơn gió mạnh xuất hiện đẩy người phụ nữ ra ngoài sân. Cùng lúc đó, cửa chùa đóng lại kèm theo một tiếng cười rợn người…
Ngoài cổng miếu, bà ta chỉ dám đứng ở cổng nhìn vào chứ không dám bước vào. Chỉ thấy hình bóng của một chàng trai và một người phụ nữ đang chịch nhau say sưa. Bà ta biết đó là con trai mình và nữ quỷ đó đang chịch nhau.
Một giọng nói vang lên:
“Này, về nhà đi, đừng làm phiền chúng ta.”
Một Con mèo hoang màu đen tuyền không biết từ đâu xuất hiện nhìn bà bằng cặp mắt xanh lè, nó kêu lên một tiếng.
Ngao… ngao…
Rồi nó nhảy thẳng vào người bà.
Bà ta giật mình lùi lại đằng sau.
“Á á á cái con mèo hoang chết tiệt này bị điên à?”
Bà ta lấy chân đá vào bụng con mèo một phát, con mèo la lên thất thanh rồi bỏ chạy mất hút trong đêm.
“Quái lạ con mèo ở đâu xuất hiện vậy?”.
Lấy hết can đảm, đẩy cửa bước vào tìm chàng trai. Bà ta tìm đi tìm lại nhưng không tìm thấy con trai mình ở đâu cả. Chỉ nhìn thấy bộ đồ của mình và chàng cùng những dòng tinh trùng trên mặt đất.
Bà ngồi đó khóc một mình thì chợt nghe thấy tiếng động lớn từ phòng bên kia.
Bà nhảy dựng lên và chạy ra mở cửa.
“Sao trước đây tôi không nhìn thấy căn phòng này nhỉ?”
Một cô gái xinh đẹp bước tới hôn miệng với bà ta một hồi nói:
“Anh ta không muốn gặp bà nên không cho bà thấy, nhưng thấy bà chân thành sửa chữa lỗi lầm, anh dịu dàng đồng ý tha thứ cho bà, mau đi nhặt xác con bà rồi rời khỏi miếu ngay lập tức nếu không nữ quỷ ấy sẽ quay lại”.
“Cái gì? Nhặt xác… ôi con ơi… đừng làm điều gì ngu ngốc!”
Bà ta bước vào phòng với trái tim đập thình thịch không ngừng, vừa lo lắng vừa bất an cho đến khi nhìn thấy con trai mình nằm trần truồng hôn với bộ xương nữ quỷ. Con cặc vẫn đang xuất dòng tinh trùng còn sót lại.
Người phụ nữ bàng hoàng hét lên:
“Khônggg…”
Tiếng hét vang vọng khắp ngôi miếu, đôi chân cũng trở nên yếu ớt và không thể đứng vững, rồi bà ta ngất đi trên mặt đất.
Sáng sớm hôm sau, một người dân làng phát hiện bà ta trần truồng, ngất xỉu…
Mọi người chạy đến đỡ dậy, ai cũng bàng hoàng khi nhìn thấy thi thể chàng trai trần truồng nằm cạnh bộ xương của nữ quỷ…
Mọi người bàn tán ầm ĩ, không khí trở nên náo nhiệt.
“Trời ơi, nhìn kìa! Đó không phải là con trai của bà Lan sao? Trời ơi, cái chết khốn khổ này trông thật đáng thương! Chắc bà ấy đã bị sốc nặng đến ngất xỉu ở đây, chúng ta mau đi gọi già làng tới.” Giải quyết vấn đề!”
“Ừ đúng rồi. Mau gọi già làng Bá đi!”
Người được mọi người cử đi gọi già làng tên là Khang, ông có một cô con gái xinh đẹp cũng 18 tuổi tên là Tuyết Dung…
Vô cùng học giỏi đồng thời cô gái ngoan ngoãn, lễ phép.
Ông Khang chạy nhanh tới nhà già làng. Già làng Bá đang chịch nhau với Xuân Hồng trong bếp thì thấy có người hét tên mình.
“Lão làng Bá, ông có nhà không?”.
Già làng Bá giận dữ đi ra ngoài xem ai đang gọi tên mình với hai hòn tinh hoàn và con cặc to dài thì thấy ông Khang hàng xóm đang đứng trước cổng gọi tên mình.
Già làng Bá phàn nàn:
“Mẹ nó… địt nhau mà cũng không yên.”
Già làng ở cổng liền hỏi.
“Có chuyện gì mà anh Khang lại tới nhà tôi gấp thế?”
Ông Khang thở dài.
“Phew, già làng! Không ổn rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!”.
Già làng Ba rất ngạc nhiên:
“Nói chậm một chút, không vội, không vội!”
Ông Khang lau mồ hôi trên trán nói:
“Con trai… con trai bà Lan bị treo cổ trong chùa!”
Già làng Ba giật mình:
“Cái gì? Thằng bé chết rồi à?”
Ông Khang lại gật đầu:
“Đúng vậy, ông nên tới đó xem tình hình… ủa ông sao lại ở truồng thế?!”.
Già làng Ba ngượng ngùng nói:
“Tôi và Tiểu Hồng đang làm…”
Ông Khang cười.
“Trời ơi… Sao vậy? Không sao đâu, vợ chết thì con gái thay mẹ phải không?”.
Già làng Bá nói vọng vào:
“Ba đi với bác khang ra miếu có việc chút xíu!”
Nói xong, già làng Ba và ông Khang chạy vội về ngôi miếu hoang. Vừa tới nơi, họ đã nghe người phụ nữ ngồi tâm sự với bà Ngọc một lúc rồi hôn lên miệng nhau.
Già làng chờ họ hôn miệng nhau xong rồi tiến lại gần nói.
“Xin chia buồn với bà, tôi rất tiếc về điều này!”
Người phụ nữ nhìn thấy già làng tới, liền tức giận đứng lên, liếc nhìn ông rồi chỉ tay vào ông và hét lên.
“Đều là lỗi của ngươi Bá! Tại sao ngươi không mời một pháp sư đến tiêu diệt con quỷ đó, để nó hoành hành giết hại người dân vô tội khắp nơi! Tại sao con cái ai cũng chết, còn con gái của ngươi thì sống sót trở về? Không phải vậy sao? Công bằng chỗ nào, tại sao còn không chết đi và sống sót trở về!”.
Già làng Bá nghe người phụ nữ nói vậy thì không khỏi bực mình quát tháo:
“Ơ hay cái bà này, ngày thường không lo cho nó thậm chí còn mắng chửi nó, giờ thì than vãn”.
Người phụ nữ bị nói trúng tim đen liền la khóc ỉ ôi.
“Là tôi sai! Tôi sai khi từng có ý nghĩ vứt bỏ thằng bé, huhu… nhưng những ngày tháng cực khổ tự tay nuôi nó lớn khôn, tôi cũng yêu thương thằng bé rất nhiều. Nhưng do cách yêu thương của tôi quá khác biệt, dẫn đến nó luôn hiểu lầm tôi là không quan tâm đến nó! Huhuhu… giờ nó đã mất rồi tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ!”
Mọi người đều chạy đến ngăn cản nhưng không cho bà ta đập đầu vào tường tự tử, già làng Bá an ủi.
“Đừng quá đau thương, hãy nén nỗi buồn lại! Bây giờ dù có chết, con trai của bà cũng không thể sống lại được. Bà nên bình tĩnh lại! Không muốn trả thù cho cái chết oan uổng của con mình ưh?”
Người phụ nữ mệt mỏi thở dài:
“Làm sao tôi có thể trả thù được? Đó là một con quỷ, chúng ta là con người, nó đã giết rất nhiều người vô tội! Giờ chỉ có một pháp sư trừ tà tài giỏi mới có thể làm con quỷ đó dừng lại!”
Già làng ngồi xuống cạnh người phụ nữ và hôn lên miệng người phụ nữ, người phụ nữ không hề phản ứng hay phản đối mà đáp lại nụ hôn đó của già làng.
Hai người ngồi hôn miệng nhau một lúc thì già làng Bá nói tiếp:
“Ở trên núi Huyền hồn có một vị ẩn tu ở đó! Nghe nói bế quan tu luyện đã được 90 năm rồi, vị ẩn tu này rất là cao tay ấn.”
Người phụ nữ nhìn già làng và nói:
“Cái gì… Tôi nói chuyện với ông không tốt, sao ông còn giúp tôi?”.
Già làng tiếp tục nói:
“Không thể nói có thể hay không giết chết yêu nữ, có thể thử đi tìm vị ấy, nghe nói hôm nay sẽ xuất quang!”
Dân làng nghe lời nói của già làng đều vui mừng khôn xiết như có một tia hy vọng.
“Vậy còn chần chừ gì nữa! Mau mời ẩn sĩ đó đến đi già làng!”
“Hmm… được rồi mọi người nhanh chóng mang xác cậu ấy đi… Mai táng đi”
Sau đó già làng quay sang người phụ nữ và tiếp tục hôn miệng nhau.
Hôn môi nhau một lúc, người phụ nữ lấy tay lau nước mắt rồi nói:
“Cuối cùng cũng giết được con ác quỷ đó!”
Già làng rời môi khỏi môi người phụ nữ và ho mấy tiếng:
“Ahem… Chiều nay anh Khang và tôi sẽ lên ngọn núi nơi vị ấy cư ngụ, để mời đến giúp đỡ dân làng!”
Người phụ nữ cúi xuống cầm lấy cặc của già làng và bú Chùm Chụp. Thế là già làng ngả lưng hưởng thụ niềm hạnh phúc. Toàn thân già làng run lên khi một dòng tinh trùng phun vào mặt người phụ nữ.
Sau đó, già làng Bá và người phụ nữ cũng ra về.
Khoảng 3 giờ chiều, già làng Bá và ông Khang cởi trần truồng, chạy xe máy lên đỉnh núi Huyền Hồn để tìm ẩn sĩ đó. Trên đường đi, già làng Bá nhiều lần hỏi ông Khang và con gái Tuyết Dung có quan hệ tình dục không…
Ông Khang trả lời rằng ông và cô con gái đã làm việc đó vài lần nhưng trong tình trạng say xỉn.
Ông Khang thắc mắc lên tiếng hỏi:
“Vị ẩn tu ấy là nữ hay nam vậy già làng?”.
Già làng Bá trả lời:
“Là nữ”.
Chuyến đi này nhằm thỏa mãn sự kỳ vọng của dân làng nên ông phải cố gắng hoàn thành tốt để không phụ lòng tin của bọn họ.
Hai người đang đi lên một sườn núi nguy hiểm thì bất ngờ có một cơn gió mạnh thổi qua khiến bụi bay mù trời.
Ông Khang nói:
“Kỳ quái, sao lại có gió như vậy? Vừa rồi bình thường mà?”
Già làng Bá hoang mang:
“Tôi coi dự báo thời tiết hôm nay là một ngày nhiều mây bình thường. Không có mưa, sao gió mạnh thế?”
Bầu trời bắt đầu nổi sấm sét, gió thổi mạnh khiến cây cối rung chuyển dữ dội.
Bụi bay, sấm sét lóe lên khắp bầu trời.
Già làng Bá run lên vì sợ hãi.
“Ôi trời ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao lúc yên bình lại có sấm sét?”
Ông Khang suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Có thể nào… hmmm… có thể nào…”
Già làng Bá lại nói:
“Chuyện gì có thể xảy ra? Nói nhanh đi!”
Ông Khang lại căng thẳng:
“Có thể là do con quỷ đó làm không?”
Già làng Ba lắc đầu:
“Tại sao có thể như vậy?”
Ông Khang khẳng định chắc nịch:
“Tin tôi đi, trước khi lên núi tìm ẩn sĩ, đêm qua tôi nằm mơ thấy bà dì tôi hiện ra báo tin đó. Ngày mai sẽ có một con quỷ chặn đường chúng ta tìm pháp sư nên bà dì đã dạy cho tôi một câu thần chú rất hữu hiệu!”
Già làng Bá nói:
“Thần chú là gì? Nói nhanh đi!”
Ông Khang hít một hơi thật sâu rồi nói:
“Om mani padme hum…”Om mani padme hum…”Om mani padme hum…”
Phía trước gió thổi càng ngày càng mạnh, sấm sét nổi lên dữ dội.
Câu thần chú lần lượt to hơn và rõ ràng hơn, gió bắt đầu ngừng thổi và tia chớp biến mất.
Già làng Ba gật đầu nói:
“Được rồi, đừng trì hoãn nữa! Đi tiếp đi, trời cũng sắp tối rồi!”
“Ừ! Đi thôi!”
Ông Khang chở Xuân Ba lên đỉnh núi. Con đường đi đầy chông gai nhưng cả hai đã cố gắng vượt qua và đến nơi ở của vị pháp sư ẩn sĩ.
Cuối cùng cũng đến đích, bốn bề đều là rừng núi, không có nhà cửa để người dân sinh sống.
Chỉ có một ngôi nhà nhỏ nằm trên đỉnh một ngọn núi hiểm trở, nơi này hẳn là nơi ẩn náu của nữ pháp sư đó.
Già làng Bá bước đến gõ cửa.
Cốc cốc cốc…
“Có ai ở trong đó không?”
Cánh cửa được mở bởi một cô gái khoảng 15 tuổi. Cô gái có đôi mắt sáng ngời lanh lợi đứng chắp tay và kính cẩn nói.
“Sư phụ đã chờ rất lâu, mời hai vị vào trong!”
Già làng Bá nhìn ông Khang:
“Cái gì? Pháp sư đó đã đợi chúng ta đến từ sớm rồi à?”.
Ông Khang nhẹ nhàng nói:
“Già làng! Pháp sư này tu vi thâm sâu khó đoán, hắn nhất định biết mục đích của chúng ta tới đây là gì. Chính vì thế mới đã để cô bé này chào đón chúng ta từ xa, vậy còn chờ gì nữa? Vào đi!”
“Được rồi!”.
Hai người theo cô gái vào trong, ngắm nhìn ngôi nhà được thiết kế đơn giản bằng gỗ với những hoa văn vô cùng tinh xảo.
Chính điện có thờ Ba Vị tam thanh, tượng được tạc bằng gỗ nhìn rất đẹp.
Phòng bên cạnh có một phòng, cô gái dẫn hai người vào trong.
Vừa bước vào phòng đã thấy một chiếc bàn gỗ đặt giữa phòng, có một nữ pháp sư đang ngồi nhâm nhi tách trà nghi ngút khói.
“Chủ nhân! Tôi dẫn hai vị khách quý này đến rồi đây”
Nữ pháp sư nhẹ nhàng đặt tách trà lên bàn rồi quay lại mỉm cười ấm áp.
“Xin vui lòng ngồi!”
“Vâng cảm ơn cô!”
Hai người ngồi xuống bàn, cô con gái rót trà mời già làng Bá và ông Khang.
“Mời dùng trà ạ!”
Nữ pháp sư ra hiệu bằng ánh mắt:
“Lui xuống đi!”
“Vâng!”
Khi cô gái vừa đi thì già làng và ông Khang mới bắt đầu kể sự việc xảy ra tại ngôi làng Huyền hồn, nữ pháp sư đó ngồi uống tách trà khuôn mặt đăm chiêu suy nghĩ.
Ông Khang lên tiếng:
“Thưa pháp sư, chúng tôi vẫn chưa bi̓