Gái Gú Việt Nam

Thụ tinh – Tác giả Fafamini – Full

Phần 93
Sau khi về phòng, Thảo trằn trọc mãi không ngủ được, cơ thể vẫn hưng phấn khó chịu, khiến âm đạo nàng rỉ ra nước nhờn ướt cả hai bên mép bướm… lúc nãy mút cho bác Phú là lúc nàng cảm thấy hưng phấn nhất… cảm giác hôm nay cơ thể nhạy cảm một cách mãnh liệt, thật khó tả… Hmm… Anh Minh, sau khi thỏa mãn anh ấy lăn ra ngủ mà chẳng thèm quan tâm mình thế nào… lần nào cũng vậy… Thật là chán… Thảo cau đôi lông mày lá liễu và mím đôi môi đỏ, trông mặt nàng tức giận cũng rất xinh xắn đáng yêu… tất cả vì Minh không bao giờ để ý đến cảm nhận của nàng… còn chưa kể cái thói thích vợ làm chuyện đó với người khác thật sự quá bệnh hoạn mà…

Thảo đặt điện thoại xuống giường, nghe thấy tiếng ngáy của chồng, nàng càng cảm thấy khó chịu, tại sao anh ấy lại thoải mái ngủ như thế trong khi mình cảm thấy khó chịu quá, cái cảm giác này giống hệt với trước kia, những đêm không được làm tình với chồng vì công việc của anh ấy quá dày đặc… hồi đó chỉ cần anh ấy làm chuyện đó với nàng, dù nhanh hay chậm, to hay nhỏ cũng được… nhưng nào có… mỗi đêm khó chịu, ngứa ngáy âm đạo nhưng vẫn phải bấm tay kiềm chế sự hưng phấn đó để ngủ… Lúc này cảm giác ấy lại ùa về khiến Thảo trằn trọc ngủ không ngủ nổi, ngồi dậy cũng không xong… Nghĩ đến bác Phú ở bên kia, nhưng là con gái ai lại chủ động sang đó để làm chuyện vớ vẩn chứ…

Thảo thở dài, nàng nhắm mắt nghĩ lại lần đầu tiên cái thứ đó của bác Phú đưa vào trong cơ thể nàng ở trong hang thật sự rất sướng, sướng đến mức toàn bộ cơ thể nàng tê dại, khoan khoái không thể diễn tả nổi… rồi hai lần lén lút dấu chồng ở chính căn nhà của mình… đó là một hành động không thể tha thứ được, nhưng nàng phải thừa nhận cảm giác lén lút ấy tuy vừa sợ vừa lo lắng nhưng thực sự nó khoan khoái và hưng phấn hơn làm tình đơn thuần rất nhiều lần… cảm giác đó rất dễ khiến người ta thăng hoa lên đỉnh.

Bỗng điện thoại của Thảo sáng đèn, có rất nhiều tin nhắn gửi đến cùng một lúc như bị nghẽn mạng vậy… Thảo mệt mỏi cầm điện thoại lên xem thì đó là tin nhắn của bố Vũ. Thảo bấm vào xem qua thì toàn là những lời giải thích và xin lỗi. Nàng cau mày và xóa hết tin nhắn của bố Vũ, nàng cũng không nhắn lại một tin nào cả. Một khi lòng tự trọng của một tiểu thư đài các bị tổn thương thì chẳng thứ gì có thể chữa lành… ông Vũ đã quá tự tin khi nghĩ con dâu không thể thiếu mình được vì chắc chắn con bé mê cu mình rồi.

Nhưng nào ngờ ông không biết bên cạnh Thảo còn có lão Phú… một lão già bảo vệ chim to không kém gì ông, lão ta còn có điểm mạnh là bản tính chất phát, hiền lành, tốt bụng… lão ta đã dùng thứ đó để lấy niềm tin của Thảo, và rồi dần dần ở cạnh Thảo, một cô bé xinh đẹp nóng bỏng nhất mà lão ta từng nhìn thấy, lão đã si mê Thảo từ những giây phút đầu tiên, điều này cũng khiến bản năng của một lão già háo sắc trỗi dậy, gừng càng già thì càng cay, để đạt được mục đích của mình lão đã rất khéo léo dựa vào khả năng của bản thân chính là vỏ bọc của một người già đáng kính, tốt bụng và hết sức đáng thương để trèo kéo đưa đẩy Thảo… và lão đã đạt được mục đích của mình ngoài mong đợi, thật là một lão già may mắn.

Lúc sau, điện thoại Thảo lại sáng đèn, lần này là số của bác Phú. “Cháu ngủ chưa?” Cảm giác có chút hồi hộp khi số bác Phú lại nhắn đến vào thời điểm này.

– “Dạ, cháu chưa ạ, bác có việc gì không ạ?”
– “Minh nó ngủ chưa cháu?”
– “Anh Minh ngủ rồi ạ…”… Thảo khẽ quay đầu lại liếc nhìn Minh, hành động này của Thảo cũng đã bị Minh nhìn thấy, thấy vợ mình lén lén lút lút nên Minh sinh nghi, anh nằm im bất động như thể mình đang ngủ rất say.
– “Hôm nay, bác thấy cháu không được khỏe?”
– “Vâng! Cháu cũng thấy trong người hơi mệt ạ” – Nhắn đến đây Thảo thấy mệt thật, vì bác Phú nhắn lâu quá, hỏi có hai câu mà mất tận mười phút, như kiểu bác ấy phải căng mắt ra gõ từng chữ trên chiếc điện thoại vậy… có lẽ bác ấy già rồi nên việc nhắn tin như này là rất khó, nhưng bác ấy vẫn cố gắng nhắn cho nàng vì sợ gọi điện Minh sẽ thức giấc… Kể ra lão Phú vẫn cẩn trọng có chút đề phòng Minh…
– “Cháu lên chưa?” – Thảo nhíu lông mày lại, nàng chẳng hiểu sao bác Phú lại nhắn cho mình câu tế nhị thế này… Thường ngày bác ấy điềm đạm, ăn nói dễ nghe lắm mà… sao lại hỏi thẳng mình như thế chứ… Thảo đỏ mặt, phải chăng bản thân đã nghĩ quá nhiều… chưa chắc bác ấy đã hỏi mình chuyện đó.
– “Lên là sao ạ? Cháu không hiểu” – Thảo đành nhắn lại một tin vì nàng không tin bác Phú lại vô duyên như vậy.
– “Cháu có lọ thuốc nhỏ mắt không? Bác cảm thấy đau mắt, cháu cầm sang đây giúp bác được không? Bác cảm ơn Thảo!” – Phải vài phút sau lão Phú mới nhắn lại, lão đổi chủ đề rất nhanh, tuy là một người già, và chỉ là bảo vệ lao động chân tay nhưng lão nhắn tin khá lịch sự và không hề khô khan chút nào. Thảo quay người liếc Minh, nàng mím môi, gương mặt tỏ rõ sự lưỡng lự hồi hộp, sang đó liệu chồng có cho phép không… nửa đêm nửa hôm rồi… cơ thể lúc này lại rất nhạy cảm từ nãy đến giờ cứ hưng phấn khó chịu sao á… tiếng gáy của Minh vang lên rất đều như thể giúp Thảo có thêm sự quyết đoán… Cuối cùng, nàng lại quay nhìn chồng lần nữa và chống bàn tay thon dài của mình xuống đệm nhẹ nhàng ngồi dậy và lấy một lọ thuốc nhỏ mắt ở bàn trang điểm, sau đó lại liếc Minh thêm một lần nữa, khi chắc chắn rằng chồng mình vẫn ngủ rất say… nàng bước nhẹ đôi chân trần của mình trên nền nhà lạnh và nhẹ nhàng đi sang phòng bác Phú… Đi ra đến cửa Thảo lại quay nhìn Minh thêm lần nữa, và nhìn xuống đôi dép đi trong nhà của mình ở cạnh giường… nàng cau mày khi thấy bản thân sao phải lén lút như vậy, chỉ là sang đưa cho bác Phú lọ thuốc nhỏ mắt thôi… đấu tranh tư tưởng một lúc, nàng nhẹ nhàng mở cửa và bước ra ngoài.

Sang đến nơi, Thảo khẽ mở cửa và thấy bác Phú đang ngồi ở đầu giường mặc một chiếc áo ba lỗ trắng và chiếc quần đùi xanh đỏ huyền thoại, mắt đeo một chiếc kính lão, hai mắt đang nheo lại cầm điện thoại, hóa ra đây chính là lý do mà lão Phú nhắn tin cho nàng rất lâu.

– Bác~… cháu mang thuốc sang cho bác ạ… – Thảo nói thầm, sau đó đóng lại cửa, Thảo đang cố tỏ ra tự nhiên trước cảm giác hồi hộp của mình.

Thấy Thảo ông Phú vội vàng bỏ kính và điện thoại xuống, gương mặt rạng rỡ ngồi dịch lại về phía đầu giường. “Cháu ngồi đây cháu!” Ông Phú thì thào đập nhẹ tay xuống chiếc đệm.

– Cháu đóng cửa rồi, bác cứ nói to lên đi ạ… – Thảo mím môi ngồi xuống giường, nàng vẫn mặc chiếc áo hai dây và không mặc áo lót bên trong, bên dưới nàng đã thay một chiếc váy ngủ toàn những bông hoa đủ màu sắc dài đến đầu gối.
– Khà! Khà! Bác sợ thằng Minh nó dậy! Ông Phú ngồi khoanh chân lên giường và vặn to ánh đèn ngủ lên hết cỡ khiến căn phòng sáng trưng một góc… trên chiếc đệm cao su non, trông ông Phú cứ như đang nhún nhảy trên giường, ông tỏ ra điềm đạm rót chén chè đặc và uống một ngụm.
– Ơ! Bác lấy bộ ấm chén ở đâu đấy ạ, trông xinh quá hihi… Thảo ngạc nhiên vì chưa bao giờ nàng thấy bộ ấm chén này.
– À! Hôm nọ bác mua lên, vì bác thấy nhà cháu không có bộ ấm chén pha chè, thi thoảng còn mời khách cháu ạ khà khà – Vừa nói ông Phú vừa nhấp một ngụm to và khà một cái.
– Vậy ạ, cháu thấy anh Minh có hai bộ ở trong tủ ấy… Mà… bác còn đau mắt không ạ? Bác nằm xuống để cháu nhỏ cho… – Nói xong, Thảo mỉm cười xòe bàn tay thon dài ra trước mặt lão Phú, trong lòng bàn tay trắng trẻo là lọ thuốc nhỏ mắt 0,9%.
– Ờ! Bác quên khuấy đi, cháu nhỏ giúp bác, mỗi bên hai giọt! – Nói xong lão Phú nằm xuống giường và trợn mắt nhìn lên trần nhà.

Thảo nhìn bác Phú và từ từ vặn nắp lọ thuốc, nàng ngồi xuống, và khẽ chống một tay xuống đệm cạnh người bác Phú, nàng rướn người tới cẩn thận nhỏ thuốc vào hai mắt cho bác Phú, những giọt nước thuốc chảy ra khỏi mắt lão, khiến lão đưa tay lên để lau thì vô tình chạm vào bộ ngực mềm của Thảo… Nhưng chẳng ai nói gì, Thảo xấu hổ ngồi dịch xuống, một chân ở trên giường và một chân đặt xuống đất… tính nàng là vậy, lúc tối bác Phú bóp ngực nàng rất nhiều rồi nhưng lúc này vẫn cứ cảm thấy xấu hổ khi bị đụng chạm như vậy… Thảo liếc xuống đũng quần bác Phú và thấy nó đang nhô dần lên, tự nhủ sao trông bác ấy gầy gò ốm yếu mà cái đó cứ hễ sơ hở là to lên nhanh như vậy, chẳng bù cho anh Minh một chút nào.

– Cảm ơn cháu! Khà khà… Lão Phú chớp mắt vài cái rồi ngồi dậy liếc vào ngực Thảo, sau đó lão lại khoanh chân rót chè uống, mặc cho dương vật lão cộm lên trông thấy trong quần, cứ như không có gì xảy ra vậy.
– Lúc nãy bác nhắn gì cho cháu vậy, cháu không hiểu? – Thảo lấy tay chụp lại váy vì đang ngồi đối diện bác Phú. Ông Phú nhấp một chén nước chè, chép miệng vài cái.
– Thú thực… lúc nãy, bác thấy cháu… không được thoải mái. Đúng không? Ông Phú nuốt nước bọt như lấy thêm can đảm để nói. Đến thời điểm này, ông Phú cảm thấy mình với Thảo dường như đã có một chút gì đó kết nối nên lão cũng không hay ngại như trước đây.
– Dạ… cháu… thấy không thoải mái lắm… khi chồng cháu… cứ như vậy… – Thảo cau mày lại và nhìn vào ấm chè trước mặt.
– Haizz dù gì thì thằng bé cũng có bệnh, căn bệnh đó thật kỳ lạ… trong đời bác chưa bao giờ thấy ai lại như vậy… nhưng… sao bác thấy cháu lại cam chịu điều đó đến vậy? Hay cháu có nỗi khổ riêng? Nếu như… cháu không thoải mái, lần sau bác sẽ không làm chuyện đó nữa… – Ông Phú nhìn vào bộ ngực to của Thảo vừa nói vừa nuốt nước bọt, lúc tối đã được bú chán chê rồi nhưng lúc nào ông cũng thèm được úp mặt vào đó.
– Cháu… làm mọi việc… chỉ muốn giúp anh ấy… vì anh ấy cũng chịu thiệt nhiều rồi… cháu cũng chỉ muốn giúp anh ấy thoải mái hơn trong cuộc sống… – Thảo mím môi tâm sự. Thấy bác Phú cũng quan tâm đến mình nên Thảo đã mở lòng hơn, vì dù gì cũng đã gần gũi đến mức này nên để bác ấy biết chuyện gì đang diễn ra, vì không chừng bác ấy lại nghĩ câu chuyện sang một hướng sai lệch khác.
– Haizz… thực ra mà nói, trong chuyện này bác rất cảm ơn các cháu… đã là người bạn thân thiết của bác… những điều các cháu cho phép là những điều ngoài sức tưởng tượng của bác… nhưng… thiết nghĩ… cháu nên để ý cho bản thân mình hơn, dành một chút gì đó cho bản thân… ý bác là… cháu hiểu đó… – Ông Phú lắp bắp, sau đó lại nhấp một chén chè để lấy bình tĩnh.
– À Cháu uống chè không?
– Dạ cháu không uống đâu ạ… – Thảo đăm chiêu nhìn vào khoảng không vô định và suy nghĩ về câu nói của bác Phú.
– Thảo à… cuộc sống này ngắn ngủi lắm… một người già như bác không biết sau này sẽ thế nào, nên thế mỗi ngày bác đều sống hết mình, tuy có chút ích kỷ. Nhưng đời sống được mấy đâu cháu… phải biết nghĩ cho mình chứ… cháu hiểu ý bác không?
– Hmmm… Thảo không nói gì chỉ thở dài, dường như những câu nói của lão Phú cũng có ảnh hưởng đến nàng.
– Thảo này… có một chuyện… bác đau đáu suốt thời gian qua… hôm nay nhân dịp bác cháu mình tâm sự được không? Cháu có buồn ngủ không? – Ông Phú nói và ngồi dịch sát lại với Thảo một chút, lúc này chân ông Phú chỉ cách chân Thảo khoảng hai gang tay.
– Dạ cháu chưa buồn ngủ ạ… bác cứ hỏi đi ạ… – Thảo nhìn lão Phú rồi liếc mắt xuống đũng quần lão, gương mặt của nàng hây hây đỏ như say rượu.

Phía bên kia… Minh cũng hồi hộp không kém khi nghe hai bác cháu nói chuyện, nhìn qua màn hình điện thoại anh càng liên tưởng đến việc tối nay vợ mình và lão Phú sẽ đè nhau ra. Rồi đây họ sẽ hỏi nhau chuyện gì mà có vẻ bí mật đến vậy, bức màn sắp được vén ra rồi. Minh sắp có câu trả lời cho sự nghi ngờ của mình… Anh nuốt nước bọt nhìn dáng ngồi của vợ mình qua điện thoại, vợ anh lúc nào cũng rất đẹp, kể cả dáng ngồi… nàng đang đặt một chân trên giường, một chân dưới đất, mặc dù giường khá cao vì chiếc đệm cao su dày đến 30cm nhưng đôi chân dài của nàng vẫn để rất thoải mái ở dưới đất… chiếc váy màu trắng trùm qua đùi, lưng thẳng khiến ngực nàng ưỡn lên, bộ mông vừa to vừa cong làm lớp váy căng ra trông cực kỳ gợi dục, mái tóc dài xõa xuống hai bên ngực che đi hai đầu ti đang nổi lên sau lớp áo, nàng không hiểu sao mình lại hồi hộp đến mức khiến đầu ti nổi lên như vậy, có lẽ do cơn hưng phấn từ nãy vẫn chưa dứt, nay lại ngồi nói những chuyện tế nhị với bác Phú nên nàng có chút bứt rứt khó tả… Minh nuốt nước bọt khi tưởng tượng ra lão Phú nhìn vào chiếc áo hai dây sexy của vợ, nó làm lộ ra một phần ngực và chiếc cổ trắng phau của Thảo, cánh tay nàng vừa thon vừa trắng không chút vết nhỏ đang đặt ở phần váy dưới đùi… Còn lão Phú ngồi khoanh chân trên giường, trông lão ta đen nhẻm, gầy gò xấu xí nhỏ con… cùng với cái đầu hói trông lão Phú chẳng khác một con yêu tinh trong phim truyền hình. Minh cau mày nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, bao nhiêu tưởng tượng và suy nghĩ hiện lên trong đầu, ngay lúc này đây anh sẽ giải đáp được toàn bộ thắc mắc của mình, linh cảm cho anh biết tối nay mọi nghi vấn của anh sẽ có lời giải qua…

– Ngày xưa, lúc mới gặp cháu… bác cứ nghĩ cháu khó gần lắm… khà khà… thời gian trôi nhanh thật! Ông Phú gật gù nhìn xuống dưới đệm, ông lại làm bộ mặt trầm tư ra vẻ như không chú ý đến cơ thể của Thảo ngay trước mắt.
– Vâng… thực ra nhìn cháu ít nói nhưng cháu cũng dễ gần lắm ạ… – Thảo mỉm cười, bên kia Minh hồi hộp lắng nghe, hóa ra họ đã quen nhau từ lâu rồi, từ lúc nào mà anh không hề hay biết, mải mê công việc đến nỗi không để ý vợ có những mối quan hệ nào.
– Khà khà! Nhớ hồi đó được nói chuyện với cháu mà bác hãnh diện khắp chung cư, đồng nghiệp ghen tị với bác lắm! Khà khà… Ông Phú vừa nghĩ vừa cười một nụ cười tự hào. Thảo mỉm cười không nói gì, thực ra nàng khó gần thật, vì nàng rất ghét xã hội bên ngoài đầy rẫy nguy hiểm lừa lọc nhau nên nàng cực kỳ đề phòng với tất cả mọi người, chẳng qua ông Phú may mắn tiếp xúc được với Thảo những lúc nàng yếu lòng nhất vì áp lực về việc sinh con đẻ cái. Sau khi tiếp xúc nàng cảm thấy bác Phú là người đáng tin nên mới mở lòng như vậy…
– Hồi đó cháu cũng ít bạn… cũng may có bác tâm sự cùng cháu…
– Ui dào! Có gì đâu! Được nói chuyện với cháu là một niềm vinh dự rồi… người may mắn là bác mới đúng! Khà khà! Mà… Thảo này… bác… thực ra bác… chuyện này khó nói… nhưng… – Ông Phú ấp úng, bên kia Minh mở to mắt nhìn hai người qua màn hình điện thoại, anh ngồi dậy tập chung lắng nghe.
– Sao bác ấp úng thế hihi… – Thảo che miệng cười.
– Bác… thực sự chuyện này khó nói quá… nếu như có gì không phải… cháu không trả lời cũng được…
– Vâng… bác đừng ngại… bác không nhớ cháu và bác đã trải qua khá nhiều chuyện hay sao ạ… hihi… – Thảo là chúa tò mò nên nàng không ngại động viên bác Phú bằng câu nói đó, nhưng nàng không hề biết phía bên kia Minh mới là người tò mò hơn cả, trải qua nhiều chuyện là những loại chuyện gì, anh càng lúc càng tò mò, trái tim nhỏ bé của Minh đang run lên vì những bí mật của vợ mình, cứ nghĩ cô ấy sẽ không dấu anh điều gì, nhưng đến thời điểm này, Minh dần cảm thấy sụp đổ…

– Haizz dà… điều bác muốn nói… là… tại sao… cháu… lại giúp bác nhiều đến thế… ý bác là… chuyện đó… bác chỉ là một lão già hèn kém trong xã hội… không xứng để cùng cháu. Nhưng… tại sao… bác đau đáu suốt thời gian qua… bác sợ… không biết mai sau có phải trả giá gì không? Ông Phú nhìn xuống đệm nói. Bên kia Minh cau mày lại vì khó hiểu… “không xứng để cùng cháu là sao?” Ông già này ấp úng nói năng lắp bắp, sao không nói thẳng ra chứ.
– Hmm… – Thảo mím môi lại và thở dài, hóa ra là chuyện đó… bác ấy thắc mắc cũng đúng thôi… nhưng biết phải giải thích thế nào đây… chính mình muốn bác ấy nói ra mà… chả lẽ lại nói toẹt ra sao… Trong giây phút này Thảo vẫn lưỡng lự vì xấu hổ, ai lại đi nói thẳng ra là do mình thiếu thốn cơ chứ… là con gái tự trọng phải cao hơn con trai, nhưng… nếu không nói lúc này thì biết lúc nào mới giải thích được cho bác ấy biết, ngộ nhỡ bác ấy hiểu sai vấn đề và nghĩ mình là người thế nọ thế kia còn khó xử hơn nữa kìa…
– Cháu… không trả lời cũng được… không sao… – Lão Phú cười nhạt, lão nghĩ bụng mình làm gì có tư cách hỏi con bé vấn đề nhạy cảm đó, được làm chuyện đó là may mắn lắm rồi…
– Hmm… thực ra… cháu… nhưng mà… cháu nói chuyện này bác không được kể với ai nha, đây là bí mật của bác cháu mình được không ạ… – Thảo lưỡng lự nhưng rồi trong một giây phút ngắn ngủi nàng đã quyết định nói vấn đề của gia đình mình cho bác Phú.

– Yên tâm! Yên tâm! Bác hứa! Bác xin thề! – Ông Phú nhìn Thảo ánh mắt nghiêm túc, cuối cùng thì ông cũng biết tại sao mình lại may mắn đến mức đó, còn hơn cả trúng xổ số, không thể nào một cô gái trẻ như Thảo lại làm chuyện đó giúp ông được. Sau này xuống suối vàng, hay gặp nhân quả báo ứng, có bị trả lễ thì ông sợ mình không kham được, vì sự may mắn này quá đỗi bất bình thường, như thể ông lấy toàn bộ sự may mắn của chín kiếp người vào một kiếp này vậy… Nhưng ông hoàn toàn chấp nhận, để chọn lại ông vẫn chọn sự may mắn này… kiếp sau có làm dòi bọ ông cũng cam lòng.
– Thực ra… cháu và anh Minh bị hiếm muộn… bọn cháu đã rất cố gắng nhưng vẫn không có em bé… một phần do anh ấy bận công việc tối ngày… nên… – Thảo nói đến đây thì dừng lại mím môi nhìn bác Phú vì xấu hổ.
– Vậy sao… vậy… giờ chuyện đó sao rồi cháu? – Ông Phú làm mặt lo lắng, bây giờ ông đã ngờ ngợ ra vài chuyện trước đây Thảo tâm sự với ông, hóa ra đây là tình trạng của con bé chứ không phải của ai hết.
– Dạ… vẫn không có tiến triển ạ… – Thảo thở dài gương mặt trầm xuống.
– Haizz… bác xin lỗi… đáng lẽ bác không nên hỏi… – Lão Phú làm mặt buồn đồng cảm.
– Dạ! Không có gì đâu ạ, từ khi gặp bác cháu đã suy nghĩ tích cực hơn rồi… hihi… – Thảo đỏ mặt, không hiểu sao mình lại nói vậy nữa.
– Vậy thì tốt rồi, nhưng cháu cũng đừng suy nghĩ nhiều, bác không thể khiến những nỗi buồn của cháu tan biến, cũng không thể dự đoán những điều trong tương lai nhưng bác biết cháu sẽ đủ niềm tin và nghị lực để khắc phục chuyện này. – Lão Phú cầm tay Thảo an ủi, những ngón tay của lão vuốt qua vuốt lại trên làn da mịn màng của Thảo.
– Dạ… cháu cảm ơn bác… – Thảo nhìn bác Phú mỉm cười, bác ấy lúc nào cũng ấm áp như vậy, nàng cũng mặc kệ cho bác Phú cầm tay.
– Con cái là của trời cho, bác tin may mắn sẽ đến với gia đình cháu… Nhưng… còn chuyện đó… – Lão Phú ấp úng, cười ngại, thực ra điều lão quan tâm là chuyện khác.
– Dạ… còn chuyện đó… chồng cháu… – Thảo mím môi lại, nàng vẫn suy nghĩ không biết có nên nói không… còn Minh ngồi bên kia đã đoán ra vợ mình sẽ nói điều gì, anh thực sự đau lòng và xấu hổ khi nghĩ lại khoảng thời gian ngày trước đã lạnh nhạt với vợ thế nào, tất cả chỉ vì anh chưa tìm đúng sở thích bệnh hoạn của mình trong chuyện tình dục.
– Chồng cháu bị sao? – Ông Phú chăm chú lắng nghe và nhìn vào gương mặt xinh đẹp của Thảo, lồng ngực hô hấp mạnh hơn, mỗi lần nhìn thẳng vào mắt Thảo ông luôn có cảm giác cuốn hút khó tả, giống như bị thôi miên vậy, vì con bé đẹp quá, ông không thể rời mắt và không thể kiềm chế được cảm xúc hưng phấn này.
– Chồng cháu… anh ấy… hồi đó rất bận, công việc của anh ấy dày đặc, đi từ sáng sớm tối về muộn, anh ấy ăn cơm xong là lăn ra ngủ hoặc tiếp tục làm việc… đến thời gian đi chơi chúng cháu còn không có… – Thảo vừa nói vừa nhìn ra ngoài cửa, mỗi lần kể lại là nàng lại thấy man mác buồn.
– Haizz… thằng bé… chăm chỉ quá… dù vậy vẫn phải để ý đến vợ con gia đình chứ… – Ông Phú thở dài lắc đầu, nghĩ cho cùng thằng Minh thật làm phí của giời, không biết hưởng người vợ xinh đẹp này, nếu như đây là vợ lão Phú chắc ngày nào lão cũng vật ra làm tình chục lần vẫn chưa thấy thỏa đáng với vẻ đẹp cực phẩm này.
– Vâng… anh ấy cũng vì gia đình nên mới như vậy bác ạ, anh ấy muốn tự lập hơn là dựa dẫm vào bố mẹ… nhưng… bọn cháu – Thảo ấp úng.
– Bác hiểu rồi! Cháu không cần nói ra… bác hiểu… chuyện chăn gối vợ chồng… không được tốt đúng không? – Ông Phú nhìn Thảo. Thảo mím môi, nhìn nàng rất dễ thương với vẻ mặt này, sau đó Thảo gật đầu. Ông Phú thấy vậy liền hiểu vấn đề, bỗng dưng ông hưng phấn dần chim bắt đầu cửng lên khi nghĩ đến mình là người giúp con bé thỏa mãn… Hóa ra là như vậy sao… ông Phú dần ngợ ra mọi chuyện.
– Minh không làm chuyện đó với cháu trong một thời gian dài… Ông Phú tiếp tục hỏi, Thảo lại gật đầu, gương mặt con bé lúc này đỏ ửng lên rồi, trong ánh đèn ngủ nhưng vẫn đủ ánh sáng để nhìn thấy mọi thứ rất rõ ràng. Phía bên kia, sau khi nghe vợ nói vậy chim Minh cũng cửng lên khi nghĩ đến việc vợ mình có lẽ đã chuyện đó với lão Phú sau lưng mình.
– Cháu… cảm thấy… thiếu thốn… đúng không? – Ông Phú ấp úng hỏi vì sợ Thảo trách ông nói thẳng quá, nhưng ngay sau đó con bé lại gật đầu khiến ông Phú sướng rơn người. Thảo đã thừa nhận, nàng cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống mà phải sống cho người khác… xây dựng hình tượng hoàn hảo để làm gì cơ chứ… Thảo thở dài, nàng nghĩ lại thì không phải do nàng cố gắng xây dựng mà những tính cách tốt đẹp đó của nàng đã được hình thành từ rất lâu rồi…

Ông Phú thở mạnh, ánh mắt ông nhìn Thảo lúc này trông thật đê tiện khi nắm thóp được con bé… và ông cũng phải thầm cảm ơn Minh vì thằng bé đã để vợ nó thiếu thốn khiến vợ nó đi tơ tưởng đến người khác như ông, như vậy ông Phú mới có cơ hội nhiều như vậy.

– Vì vậy… cháu… cháu mới giúp bác… đúng không… Lỗ mũi ông Phú nở ra thở mạnh. Minh cũng vậy, anh đứng hẳn dậy tập chung nhìn vào điện thoại, như vậy chín mười phần Thảo đã lén lút sau lưng mình từ rất lâu rồi, trái tim Minh như thắt lại nhưng anh vẫn muốn theo dõi thêm.
– Thực ra… cháu thấy bác… cũng giống cháu… và cháu hiểu cảm giác đó… nên… – Thảo ấp úng.
– Ừ! Bác hiểu rồi! Bác cảm ơn cháu đã giúp bác… thỏa mãn… và… hồi đó… cháu cũng muốn đúng không? Cháu thiếu thốn nhưng chồng cháu không đáp ứng… đúng không? – Ông Phú thở mạnh, giọng nói có vẻ hấp tấp… và ngay lúc đó trong đầu lão Phú lần đầu tiên xuất hiện những suy nghĩ láo lếu về gia đình Minh Thảo… “Minh ơi! Sao cháu ngu thế, vợ ngon thế này mà mày không chăm sóc thì để bác” Ông Phú đắc ý cười thầm trong lòng.
– Anh ấy… nhiều lúc vô tâm lắm… cháu không biết hồi đó sao mình lại như thế nữa… – Thảo nhíu lông mày lại và nhìn ra chỗ khác, nghĩ lại thì hồi đó nàng đã mắc một chuỗi sai lầm khi bản thân yếu lòng vì quá thiếu thốn chuyện đó… Sau đó lại tiếp tục cảm thấy không thể mạnh mẽ quyết đoán khi ở cạnh “thứ đó” của bố chồng và bác Phú… nàng thừa nhận mình không thể thoát ra…
– Anh ấy… nhiều lúc vô tâm lắm… cháu không biết hồi đó sao mình lại như thế nữa… – Thảo nhíu lông mày lại và nhìn ra chỗ khác, nghĩ lại thì hồi đó nàng đã mắc một chuỗi sai lầm khi bản thân yếu lòng vì quá thiếu thốn chuyện đó… Sau đó lại tiếp tục cảm thấy không thể mạnh mẽ quyết đoán khi ở cạnh “thứ đó” của bố chồng và bác Phú… nàng thừa nhận mình không thể thoát ra được vì những cảm giác đó thật quá mãnh liệt…
– Không sao! Cháu đừng xấu hổ, dù là một người vợ chung thủy nhưng cháu cũng là con người, là con người thì phải có nhu cầu chứ, nhịn một thời gian thì được, nhịn lâu quá mang bệnh vào người! Cháu đừng suy nghĩ nhiều, đây là lỗi của Minh, do Minh nó không làm tròn trách nhiệm của một người chồng… Và cháu cũng không phải tự dằn vặt bản thân… Như bác đây này! Già rồi mà cái này vẫn sung mãn, chứ nói gì đến cháu tuổi còn trẻ… Khí lực còn rất nhiều… khà! Khà! Ai mà nhịn nổi bác cho 10 cân thóc! Khà khà… Bác ấy… nhiều lúc nhịn không nổi… đành đi tìm… gái làng chơi… như cháu nhìn thấy đó… có ai thèm quan tâm đâu! Cũng may có cháu giúp bác, nếu không bác cũng sinh bệnh mất… người xấu hổ phải là bác… già rồi mà còn làm những chuyện đáng khinh… haiz… – Ông Phú khua môi múa mép nói một thôi một hồi để an ủi Thảo, nhưng ông cũng xoáy đúng vào tâm lý và đã khiến Thảo thực sự đỡ ngại hơn.
– Vâng… nên những lúc đó… cháu… cháu thực sự rất xấu hổ khi không kìm nén được cảm xúc của bản thân, bác đừng kể với ai nha! Không cháu sẽ tự tử đó… – Thảo nhíu lông mày lại và nắm tay bác Phú.
– Đừng! Cháu đừng nói thế! Phỉ phui cái mồm! Bác tuy nghèo khó nhưng bù lại được cái đứng đắn, cháu yên tâm! Bác thà chết chứ không nói những điều này với ai! – Lão Phú vừa nói vừa xoa tay Thảo.
– Hmm… – Thảo thở dài. Lão Phú liếc nhìn Thảo có chút đắc ý, hóa ra con bé cũng không kiềm chế được mỗi lúc ở cạnh lão. Lão vừa xoa tay Thảo vừa liếc xuống cặp đùi trắng nõn nà của con bé, chim lão Phú to dần đẩy quần lên thành một cái hình tam giác rồi.
– Cháu có biết không… nhờ cháu mà bác mới biết thế nào là sung sướng… và cuộc đời bác chưa bao giờ thấy cô gái nào đẹp như cháu… chẳng khác gì cô tiên khà! Khà… – Lão Phú lại múa mép khen Thảo hết lời, nhưng đó là những lời nói thật chứ không hề nịnh bợ.

Thảo không nói gì và rụt tay lại… và dơ một ngón tay lên miệng ra hiệu cho bác Phú cười bé lại. Lão Phú liền ôm chặt mồm, lão không thể dấu được vẻ mặt phấn khởi của mình, nhưng vì già rồi nên nhìn hành động đó của lão Phú thực sự thấy lố.

– Nhớ hồi đó… được sờ vào ngực cháu lần đầu, bác không thể quên được, rồi… chuyện đó… – Lão Phú bắt đầu lố hơn khi nói những lời quá nhạy cảm với Thảo.
– Bác… cháu không muốn nhắc lại chuyện đó… Những chuyện như vậy, bác đừng lỡ lời nói với anh Minh… cháu sợ lúc bác và anh ấy uống rượu, bác lại nói ra thì gia đình cháu sẽ tan nát mất… vì anh ấy… vẫn chưa cho phép bác và cháu làm chuyện đó… – Minh nghe xong câu đó của Thảo thì cảm thấy thế giới như sụp đổ, người vợ mà mình hết lòng yêu thương nay lại có những bí mật động trời như vậy, cô ấy dấu mình bao lâu rồi… tại sao… lão ta và vợ mình đã lén lút sau lưng mình từ rất lâu rồi sao? Họ đã làm chuyện ấy chưa… không có gì rõ ràng trong câu nói của họ nhưng chín mười phần có thể họ đã làm chuyện đó rồi… nhưng ở đâu? Lúc nào? Minh đau đớn rưng rưng nước mắt, trong lòng mắt anh nổi những tia máu đỏ, cảm giác he hết sống mũi.

Nhưng càng đau đớn anh càng tò mò muốn nghe tiếp, anh vẫn muốn xem tối nay họ sẽ làm gì với nhau.

– Đương nhiên bác sẽ không bao giờ nói! Kể cả lúc say rượu… Cháu hãy tin bác!
– Bây giờ bác đã hiểu, hóa ra cháu cũng có nỗi khổ riêng của mình… Cuộc đời này rất công bằng Thảo a. Nếu cuộc sống lấy đi của cháu một thứ gì thì cũng sẽ bù cho cháu lại một thứ khác. Đừng lo lắng, bác sẽ đi cùng cháu… Thảo này… từ giờ nếu Minh nó vẫn lạnh nhạt với cháu… thì… bất kể lúc nào… cháu cần bác… bác sẽ làm trâu làm ngựa cho cháu! Cháu yên tâm, có giết chết bác, bác cũng sẽ giữ bí mật này… Lão Phú giơ tay lên cam đoan với Thảo, lão vừa nuốt nước bọt vừa nhìn vào ngực Thảo, như thể lão đang muốn lao vào đó lắm rồi.
– Dạ… – Thảo đỏ mặt và cúi xuống nhìn đũng quần bác Phú, chắc chắn thứ đó của bác ấy lớn lên rồi… Là một cô gái dễ tin người nên nghe những lời đường mật của lão Phú khiến Thảo có chút rung động.
– Thảo này… nếu được… thì… bác… muốn… làm chuyện đó… với cháu… hàng ngày được không… Lão Phú lấy hết can đảm đưa ra một yêu cầu gây sốc đối với Thảo. Bên kia Minh gồng cứng cả mặt, anh phát điên khi nghe thấy lão Phú dám xin xỏ vợ mình điều hết sức hoang đường như vậy. Nhưng không hiểu sao anh vẫn chôn chân ở đây không nhúc nhích được, anh hồi hộp lắng nghe câu trả lời của vợ mình.
– Dạ… dù gì cháu cũng đã lập gia đình, điều đó… thực sự không thể được ạ… cháu còn chồng cháu… rồi lỡ… – Thảo mở to mắt nhìn lão Phú trả lời, hai bàn tay bấm lại với nhau hoang mang khi nghe bác Phú nói vậy. Bên kia Minh nghe thấy có chút nhẹ lòng nhưng vẫn cấn cấn, có khi nào anh lại muốn vợ mình có câu trả lời khác?
– Thì… ý bác là… muốn những lúc cháu cần thôi mà, với lại… ta và cháu cũng làm chuyện đó một vài lần rồi… nên làm thêm một lần hai lần cũng đâu có gì đúng không? Cháu hãy suy nghĩ thoáng ra một chút. Cuộc sống này vô thường lắm, đời người ngắn ngủi, cháu nên sống cho bản thân mình thì hơn…
– Bác… sao bác lại nói thế ạ? Cháu yêu anh Minh, cháu không muốn làm anh ấy tổn thương… nhưng… – Thảo lại rơi vào thế bí, lời nói của nàng lúc này khá mâu thuẫn với nhau.
– Bác… xin lỗi nếu có lời nào khiến cháu không vui… nhưng cháu hãy coi như là bác giúp cháu, và cháu cũng giúp lại bác… nếu chồng cháu vẫn lạnh nhạt, bác sẽ làm mọi thứ khiến cháu hạnh phúc, và đương nhiên mọi việc sẽ do cháu quyết định… Lão Phú dùng điểm yếu của Thảo để thuyết phục nàng.
– Hmm… được rồi… nhưng… nếu anh Minh ở nhà… thì không được đâu ạ… – Thảo đỏ mặt, nàng nói vậy khác gì thừa nhận mình là người vợ có nhu cầu cao, nhưng thực sự nàng không thể phủ nhận điều đó. Thảo cũng không biết tại sao mình lại có giao kèo như vậy với bác Phú. Còn chồng nàng… nàng sẽ dấu chuyện này được bao lâu? Thảo cảm thấy bản thân hồ đồ rồi. Nhưng có lẽ tâm lý của nàng yếu đuối hơn vì một phần do Minh bị bệnh và chính anh ấy cũng muốn điều này, nên nàng nghĩ việc này không hẳn là phản bội…

Bên kia, chân Minh bủn rủn, tim đập mạnh, hơi thở gấp gáp, anh lùi vài bước ngồi xuống giường, trái tim anh như vỡ vụn khi nghe thấy lão Phú nói đã làm chuyện đó vài lần với Thảo, và hai người nay còn hẹn hò nhau sau này sẽ lén lút làm tình sau lưng anh… Như vậy chính xác vợ anh đã cắm sừng anh rồi… hình tượng người vợ thủy chung hết lòng thương yêu chồng nay đã không còn nữa.

Nhưng không giống với người bình thường, Minh là người bị cuckold nên ngay lập tức anh muốn biết chuyện đó đã xảy ra từ bao giờ? Ở đâu… chỉ nghĩ đến thôi chim anh càng lúc càng cửng to hơn, chưa bao giờ con cu của anh cứng đến thế mặc dù trái tim đang rỉ máu, cái cảm giác vừa đau lòng vừa sung sướng thế này… là thể loại gì đây…

– Ừ! Ừ! Vậy tối nay… bác thấy cháu không được vui, lúc bác nhắn tin là bác muốn hỏi cháu… đã lên đỉnh chưa… Lão Phú càng lúc càng nói chuyện thẳng thắn không còn ngại Thảo nữa, nhất là sau khi lão và Thảo tâm sự. Lão Phú càng lúc càng bị bản chất dâm dục xấu xa nuốt chửng con người hiền lành, chất phác của mình… lão Phú dường như đã thức tỉnh con dã thú, một bản năng ham muốn tình dục cơ bản của đàn ông… tất cả cũng bởi vì lão đã quá mê muội Thảo…
– Cháu… – Thảo ấp úng, lưỡng lự. Từ tối đến giờ trong người nàng đã thấy bứt rứt khó chịu nay lại nói mấy câu chuyện tế nhị với bác Phú cũng khiến nàng hưng phấn một cách khó tả.
– Bây giờ được không? Thảo? Để bác giúp cháu thỏa mãn… Cảm thấy đã lấy được tiếng nói chung với Thảo, lão Phú càng lúc càng lộng ngôn hơn, nói xong lão Phú bất ngờ đưa tay đến bóp một bên ngực Thảo.
– A… bác… không được đâu ạ… còn anh Minh… lúc nãy cháu bảo nếu anh Minh ở nhà. Thì không được mà… – Thảo rụt người lại nhưng không gạt tay bác Phú, cơ thể hưng phấn đã khiến Thảo bị thụ động và khó có thể tự chủ được bản thân lúc này. Từ tối đến giờ cũng khó chịu lắm rồi, lúc này anh Minh lại ngủ say, có thể nói khi Thảo lén lút được vài lần thì có lẽ nàng đã thực sự thích điều này.
– Nhưng… Minh nó ngủ rồi… bác làm nhanh thôi… hờ hờ… – Lão Phú bắt đầu thở thành tiếng, tay lão mơn trớn bóp nhẹ bên ngoài chiếc áo hai dây, lúc này đầu ti Thảo đã nổi lên rồi, lão Phú lấy ngón tay gẩy qua gẩy lại khiến Thảo giật người một cái, nàng rùng mình vì có một cơ thể quá nhạy cảm.

Đầu Minh chảy đầy mồ hôi, mắt anh mở to, răng nghiến lại, tay anh nắm chặt điện thoại, cơn ghen đạt đỉnh nhưng anh không thể nhấc chân lên được, lão Phú dám tự tiện bóp ngực Thảo thì rõ to gan rồi, nhưng vợ anh… cô ấy cũng không phản ứng gì, điều này mới khiến Minh đau lòng.

Lão Phú ngồi dịch lại gần Thảo, lão đưa hai tay lên nhào nặn bộ ngực to đẫy đà trước mặt mình. “Ưm” Bỗng Thảo khẽ rên lên, đây cũng là tín hiệu đồng ý nên lão Phú lao tới, hai tay nắm vào vai Thảo và ngẩng đầu lên hôn con bé.

– Ưm… – Thảo không kịp phản ứng đã bị bác Phú hôn, nàng không hiểu sao mình lại há mồm ra nữa, ông Phú mở to mắt ngạc nhiên khi được hôn vào đôi môi xinh xắn thơm tho của Thảo. Lão điên cuồng hôn môi dưới rồi môi trên. Thấy vợ mình hôn nhau với lão già bảo vệ con tim Minh vỡ nát, không lẽ cô ấy yêu lão ta rồi sao? Minh vẫn không nhấc chân lên được thậm chí còn ngồi xuống giường, mồ hôi chảy nhễ nhại, ánh mắt Minh dại đi và lột quần lôi chim ra sóc.
– Ưm… không… ưm… – Thảo dùng sức đẩy bác Phú ra, thấy vậy lão Phú không dám trái lời, nhưng lão quàng tay qua lưng ôm chặt Thảo, hai cẳng chân gầy gò bước sang hai bên cạnh đùi Thảo và hẩy hông cố chọc dương vật vào bụng con bé, nhìn cái tướng khẩn trương của lão Phú trông cực kỳ biến thái. Lão điên cuồng hôn sang tai và xuống cổ, làn da mịn màng của Thảo khiến lão Phú sướng đến phát điên.
– Ưm… bác… từ từ thôi… – Thảo chống tay ra sau đệm khi bị lão Phú nhào tới, lồng ngực nàng thở mạnh khi bác Phú đang liếm dần xuống vai và ngực mình. Tay lão còn vội vàng đến mức mà mò xuống dưới và sờ bướm Thảo ngoài chiếc váy, lão nhấn vào để cảm nhận độ mềm của bướm, nhìn dáng lão Phú bây giờ trông chẳng khác gì con yêu tinh bám vào nữ thần vậy. Hành động của lão Phú lúc này thực sự vội vã, có lẽ đây là lần đầu tiên lão ta được thoải mái đến vậy, những hành động này chắc chắn là những điều lão muốn làm với Thảo từ rất lâu rồi, đây là cảm xúc thật của lão khi không bị kìm hãm bởi bất kể thứ gì.
– Hờ hờ… cháu thơm quá… thơm quá… – Lão Phú vừa liếm vừa khẩu dâm, sau đó lão dùng một tay cầm dây áo của Thảo và kéo xuống, tay còn lại vẫn sờ bướm Thảo vì thấy con bé chẳng phản ứng gì… thấy bác Phú hơi vụng về, Thảo nhấc cánh tay mình lên để bác Phú dễ cởi hơn… lúc này Thảo hưng phấn lắm rồi… nàng từ từ cởi nốt dây áo còn lại, thấy vậy Lão Phú lột mạnh xuống một cái khiến bộ ngực to của Thảo bật ra, hai bầu ngực to tròn trắng mịn không tì