Gái Gú Việt Nam

Truyện sex do một người phụ nữ kể lại – Tác giả nữ

Phần 21
Cạch… anh đã vào, tiến gần đến nơi tôi đang ngồi, việc đầu tiên anh làm là ngồi hẳn xuống và nâng bàn chân nhỏ bé ấy đặt lên đùi, chăm chú và bóp nó thật tỷ mỹ, ánh mắt anh ra chiều suy gẫm hồi lâu và ngước lên nhìn:

– Lúc nãy tắm em đau nhiều không?

– Dạ có, em chưa bao giờ bị như thế này? Hix, chắc em sẽ ở dơ từ giờ cho đến lúc không còn đau nữa luôn quá.

– Ôi trời, nhìn kìa, chưa gì đã xấu tính.

– Ghét anh quá, dám chọc quê em.

– Hì, hì, ai biểu lúc em giận nhìn em đáng yêu, bởi vậy anh thích chọc em hoài. Đã từng nghe rất nhiều lần câu nói này từ anh, nhưng đây là lần đầu tiên khuôn mặt có cái gì đó nóng bừng bừng và lân lân khó tả. Tất cả những từ ngữ để trả đũa lại anh bất kỳ lúc nào đã không còn tồn tại, tôi cứ như con chim non đang được che chở, chỉ có thể im lặng để hưởng thụ điều đó. Bẽn lẽn nhìn anh sau câu nói ấy, cũng là lúc chạm phải ánh nhìn của anh, ngại ngùng anh lãng sang chủ để khác:

– Thôi nè, giờ ngồi yên đây, anh rửa vết thương cho.

– Dạ, ủa… ủa mà anh làm được không đó.

– Này cô, tuy tôi chưa làm cái việc thế này cho ai bao giờ nhưng tôi đã từng chăm sóc mình rất nhiều rồi, vì vậy cô cứ yên lòng.

– Em biết ời, nhìn mặt là biết suốt ngày gặp phải tai ương vì thế không cần phải quảng cáo.

– Em… được lắm, dám chọc giận cả người chữa trị cho mình, đã vậy thì đừng năn nỉ anh làm nhẹ tay nhé.

– Anh dám.

– Hehe, còn hăm dọa được nữa ah, em đúng là ngang tàn thiệt đó.

Nhanh tay cầm lấy những dụng cụ cần thiết, sự sợ hãi giờ mới là lúc phát huy hết tác dụng, tôi không muốn biến thành một con bé yếu đuối thích khóc nhè trước mặt anh, tôi muốn mình phải dũng cảm, nhưng không thể, những giọt thuốc sát trùng chỉ vừa được nhỏ xuống đã làm tôi mất hẳn những định hướng ban đầu.

Hùng… á… á, ôm chặt chiếc gối trong tay cố gắng lắm cuối cùng cũng đành chào thua, em không rửa nữa… em không rửa nữa đâu… đau quá… em… em… tôi rút vội chân lại và ôm nó trong tiếng nấc… Em đau lắm, hic hic, đầu lắc vô định, không biết tôi đã khóc bao lâu, không biết bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi làm ướt nhòe cả chiếc gối, anh đang ngồi ngay bên cạnh, bỗng chốc anh ôm chầm lấy thân hình bé bỏng và siết chặt trong vòng tay mình, áp sát khuôn mặt vào bờ vai anh để mặc những giọt nước mắt cứ thế tuôn trào.

Tôi cảm nhận nguồn cảm xúc cứ trực trào len lỏi, người tôi đang ôm là Hùng, không phải ai khác, người mà lúc nào tôi cũng đề phòng, anh ta là ai, cho đến tận bây giờ, tôi cũng không thể hiểu được thực ra anh ta là người thế nào, bật ra khỏi Hùng trong dòng suy nghĩ le lói nhưng một sức mạnh vô hình từ đôi bàn tay ấy đã kéo ngược tôi trở lại, nâng chiếc cằm và bắt tôi phải nhìn thẳng vào ánh mắt anh, ánh mắt đối diện dường như cũng có cái gì hơi ửng đỏ và long lanh, không biết có phải vì xót xa cho một con bé như tôi nên tạo ra điều đó hay là vì gì khác, tôi đã không thể nghĩ thêm gì nữa khi đôi môi Hùng đang từ từ tiến gần lại như thách thức, trong không gian yên ắng, hai trái tim như có cùng nhịp đập. Đôi mắt ngày nào vẫn luôn mở thật lớn để sẵn sàng đối đầu cùng anh, thì hôm nay nó đang bị không gian và sự trìu mến của anh thuyết phục buộc phải nhắm lại.

Bóng tối vừa xuất hiện thì cũng là lúc đôi môi Hùng chạm đến, tôi cảm nhận làn môi Hùng thật mỏng manh nhưng tham lam vô hạn, dường như anh đang muốn khiêu chiến với tôi như cục diện cuộc sống mà tôi và anh vẫn đối diện, đấu tranh pha lẫn ngọt ngào và sự ấm áp, cảm giác này lan tỏa khắp cơ thể, tôi bị anh đưa vào những đê mê của khát vọng và chiến đấu, chiến đấu để giành lấy chiến thắng trước nụ hôn này, cũng là lúc này hình ảnh Hiếu chợt đến, sự so sánh trực trào ẩn hiện, tôi đã nghĩ chỉ có thể là Hiếu mới cho tôi sự ngọt ngào khôn tả nhất nhưng cho đến giờ phút này, điều đó không còn đúng nữa, cái Hiếu có chỉ là sự ngọt ngào của cảm giác chủ quan và thói quen, còn nụ hôn với Hùng hiện tại nó khiến tôi cứ bị lôi cuốn theo từng cung bậc, những cảm xúc riêng biệt, có lẽ do ý nghĩa đấu tranh đã làm nên điều đó.

Sự ngọt ngào sẽ kéo theo những đam mê và dục vọng nhưng nụ hôn này vượt xa điều đó, nó không hề gợn chút dục vọng nào trong tôi cả, chỉ khiến tôi thấy đê mê và lôi cuốn, tôi không muốn dừng cuộc chiến này lại, nhưng đến lúc kết thúc thì phải kết thúc, tôi lặng lẽ buông anh ra và rời khỏi đôi môi ấy trong sự luyến tiếc, lúc này đây, mới thấy thẹn thùng kỳ lạ, quay sang một bên không dám nhìn đến Hùng, sự im lặng lại tiếp tục kéo dài cho đến khi Hung cầm lấy tay tôi và tiến gần lại ngay trước mặt.

Mắt nhìn đăm đăm Hùng nói:

– Anh xin lỗi, Lý đừng giận anh nha.

– Sao lại xin lỗi em và về vấn đề gì?

– Về tất cả, anh đã làm Lý buồn nhiều, những lúc như vậy anh cũng không muốn.

– Anh không cần xin lỗi đâu, mọi chuyện hãy cho nó vào quá khứ đi anh.

– Ừa, thôi nào ngồi đàng hoàng đi anh lừa thêm lần nữa nha, nếu không mai sẽ nhiễm trùng đó.

– Thôi, em mặc kệ, em không rửa nữa đâu, hix, giờ em chỉ muốn ngủ thôi, lay lay tay Hùng chờ cái gật đầu từ anh, và điều đó đã đến.

Ánh mắt sâu lắng anh nhìn tôi hồi lâu và gật gật đầu tình nghịch, anh không nghĩ là lại có ngày được nhìn thấy em thế này đó Lý.

– Thế này là thế nào ta.

– Là em dữ dằn như vậy mà cũng có lúc giống như trẻ con chứ gì, hở chút cái khóc nhè.

– Anh này… lại chọc quê em rồi đó, em có hung dữ đâu. Xí, không nói với anh nữa, em đi ngủ đây. Nói rồi tôi bỏ mặc anh lại, nằm hẳn xuống giường, phủ chiếc chăn đến ngang cổ: Anh cũng đi ngủ đi, và nhiệm vụ tắt đèn là của anh đó.

– Anh biết rồi, em ngủ ngon nhé!

Đèn đã tắt, sự mờ ảo của ánh đèn ngủ màu nhạt và không gian này khiến trái tim tôi lần nữa xao động, từ sau khi Hiếu bước ra khỏi cuộc đời mình, tôi chưa bao giờ có được thời khắc bình yên như hiện tại, tạm lắng tất cả, tôi nhắm mắt miên man suy nghĩ về nụ hôn ban nãy và về cảm giác khi ở bên cạnh Hùng.

Tất cả những gì vừa xảy ra cứ lần lượt đổ về trong tìm thức, tôi không biết lúc này mình đang cảm thấy hạnh phúc hay lo lắng, không biết Hùng có cảm giác này không? Không biết nụ hôn ban nãy có khiến Hùng suy nghĩ không? Không biết cái Hùng dành cho tôi là gì, những câu hỏi không bao giờ có đáp án nhưng vẫn cứ phải nghĩ, tôi rối bời giữa thực tại và sự xao động của trái tim, muốn tìm một điều gì đó từ Hùng, tôi lặng lẽ quay sang đối diện với chiếc giường Hùng đang nằm.

Chăn màn vẫn nguyên vẹn chưa được Hùng chạm đến, bất giác thấy lo lắng và đảo mắt nhìn quanh như tìm kiếm bóng dáng Hùng.

Dừng lại khi thấy Hùng đang ngồi cạnh cửa sổ được mở tung, quay lưng lại về phía tôi nên tôi không thể cảm nhận được sắc thái Hùng đang trong trạng thái thế nào, Hùng đang buồn điều gì đó ư, sao Hùng không ngủ mà lại đứng nơi đó, định thần sẽ nằm yên không nói gì nhưng 5″… 10″… và rồi 20″ tôi không còn chịu được nữa, nhẹ nhàng đầy tấm chăn ra khỏi mình và dần tiến đến chỗ Hùng đang ngồi, cảm giác se lạnh vì những đợt gió mạnh ào ạt tiến đến từ khung cửa sổ.

Đứng ngay phía sau Hùng, nhưng Hùng dường như không biết có sự tồn tại của tôi, lúc này mới thoang thoáng nhìn thấy khuôn mặt Hùng, dưới ánh đèn mờ ảo Hùng trở nên lặng lẽ mang nhiều tâm sự, đột nhiên đâu đó tận cõi lòng thôi thúc tôi phải làm điều gì đó, tay đã hoạt động tôi ôm Hùng từ sau tới vội vàng và nhanh chóng. Tôi những tưởng Hùng phải rất bất ngờ vì hành động này nhưng không? Anh điềm tĩnh lạ thường và cầm lấy hai tay tôi kéo ngược về trước, chân vẫn còn đau không có điểm tựa vững chắc vì vậy tôi đã nằm gọn trong anh, siết chặt tôi vào lòng trong không gian tĩnh lặng, tôi nghe rõ nhịp tim đang dồn dập thổn thức và có lẽ anh cũng vậy, ngước mắt nhìn anh ra chiều suy nghĩ, cùng với giọng nói ngọt ngào nhất tôi thỏ thẻ:

– Anh nè, sao anh không ngủ mà lại ngồi đây, anh đang buồn chuyện gì hả?

– Ừa, anh đang nghĩ một vài chuyện nên không ngủ được, mà em ra đây làm gì, em có lạnh không?

– Dạ không, anh đang nghĩ chuyện gì? Có thể nói em nghe không?

– Anh đang nghĩ đến em và đến cuộc sống mấy năm qua.

– Anh nè…

– Anh nghe đây.

– Hôm trước em nói chuyện với chú, thấy chú rất buồn. Chú nói với em chị Thanh thì giờ đã có cuộc sống riêng, chị Yến rồi cũng sẽ theo chồng, chỉ còn lại mình anh, chú cố gắng bao năm qua cũng chỉ vì muốn gây dựng nên cơ ngơi vững chắc cho anh. Nhưng anh lúc nào cũng làm chú thất vọng. Em nghe mà thấy buồn ghê luôn đó.

– Ừa, hôm trước bố cũng đã nói với anh, không phải anh muốn làm bố thất vọng nhưng muốn anh thay đổi cũng phải từ từ, bố cứ ép anh phải thế này, phải thế kia, nhiều lúc anh thấy khó chịu.

– Chú cũng đã già rồi, đáng ra tuổi này chú phải được nghỉ ngơi rồi mới đúng, có đâu mà cứ phải gánh vác hết mọi thứ như vậy, còn anh thì chẳng thèm lo hay có trách nhiệm gì cả, thích thì phụ giúp, không thích thì biến. Em không hiểu anh sao nữa đó.

– Này cô bé, tự nhiên tôi thấy cô già quá rồi nha, tôi hứa với cô từ ngày mai tôi sẽ theo bố quản lý và thay bố làm mọi việc được rồi chứ.

– Tốt, ý da mà sao hôm nay có người thay đổi lẹ vậy ta.

– Anh không biết nữa, anh có cảm giác muốn thay đổi này lâu rồi nhưng hôm nay là quyết tâm cao nhất.

Nhìn thẳng vào Hùng, tôi như tìm xem có điều gì bất thường hay giả dối trong con người này không? Nhưng tuyệt nhiên không có, Hùng vẫn rất ngọt ngào và chân thật. Vòng tay ôm anh thật chặt, như muốn nói cùng anh, tôi đang rất có cảm xúc với những gì của hôm nay và hơn hết là những thời khắc hiện tại, tôi như đang ngự trị tại một vùng đất rất vững chãi. Anh cũng đáp trả lại tôi bằng cái ôm siết chặt, trong khoảnh khắc này, nếu ai đó hỏi rằng tôi có yêu Hùng không, có lẽ tôi sẽ gật đầu không cần suy nghĩ, dù rằng tôi vẫn chưa khẳng định được đây có phải là tình yêu không.

Ngước mắt nhìn anh như chờ đợi sự khẳng định nào đó từ anh, và rồi anh không để tôi phải chờ đợi quá lâu:

– Hôm nay anh thấy rất hạnh phúc, anh vốn nghĩ sẽ không bao giờ anh có được những thời khắc thế này bên em.

– Sao anh nghĩ vậy?

– Vì, em rất ngang tàn và khó bảo, anh không nghĩ em lại có lúc dịu dàng và chịu lắng nghe anh nói như hôm nay, có những lúc anh muốn đến nói chuyện thật bình thường với em nhưng em luôn làm anh mất hứng.

– Nè, giờ quay sang đổ thừa tại em chắc, tại anh lúc nào cũng toàn làm những việc khiến người ta khó hiểu.

– Anh khó hiểu chỗ nào nói anh nghe, anh sẽ giải thích em nghe ngay không do dự.

– Định thần sẽ hỏi anh những gì liên quan đến Hiền, nhưng kịp dừng lại, vì tôi không muốn đánh mất những giây phút bình yên hiện tại, nếu đưa Hiền vào câu chuyện này có khi lại làm nó mất đi nét đẹp thuần túy. Im lặng hồi lâu, tôi mới tiếp:

– Thôi không cần nữa, em không muốn biết thêm gì nữa, chẳng phải lúc nãy đã nói tất cả cho vào quá khứ rồi sao, bây giờ đi ngủ được chưa nè, thưa anh.

– Tuân lệnh, nói rồi anh đưa tôi trở về giường, đặt xuống và khẽ khàng kéo chăn đắp ngang người, không quên chúc ngủ ngon bằng một nụ hôn nhẹ nhàng lướt ngang đôi má.

– Anh cũng đã yên vị bên chiếc giường của mình, quay sang đối diện anh và nhắm đôi mắt lại như đưa tất cả hình ảnh đẹp vào bên trong giấc nồng.

Mở mắt khi ông mặt trời đã chiếu rọi từ khung cửa, điều đầu tiên tôi làm là quay sang anh, anh cũng như tôi đã dậy và dường như còn đang lưu luyến giấc ngủ dài, nhoẻn miệng cười anh ngồi bật dậy và bước sang hỏi thăm vài câu:

– Đưa chân anh coi, em thấy sao rồi.

– Dạ, hình như là nó hơi sưng thì phải em thấy hơi nhức nhối xíu ah.

– Hơi gì, xưng quá trời nè, giờ rửa mặt đi, anh chở qua phòng khám, để họ kiểm tra và cho thuốc uống.

– Dạ.

Thủ tục hoàn tất, anh chu đáo gom gọn mọi thứ lại và quay sang hỏi:

– Em, anh bỏ chiếc váy này luôn nha. Nó rách rồi nè.

– Anh xếp nó lại dùm em đi, em muốn giữ nó lại làm kỷ niệm.

– Ừa.

Rời khỏi đó, tôi được anh đưa đến phòng khám cách đó vài km, anh chàng y tá khá lịch lãm xuất hiện ngay khi tôi vừa yên vị, nhìn một lượt vết thương, anh hỏi một vài thông tin và bắt đầu bằng những dụng cụ: Bông, gạc, kéo… Chưa bao giờ tôi rơi vào hoàn cảnh thế này, tôi vốn là con bé chết nhát sợ đau từ bé, và cho đến bây giờ cũng không khá hơn, vì vậy vừa nhìn thấy chúng là khí sắc thay đổi, người lạnh như băng, tôi nhìn Hùng ái ngại, như hiểu điều tôi sợ hãi, Hùng tiến lại gần và đứng ngay bên cạnh. Giọng lo lắng anh hỏi:

– Vết thương này có nghiêm trọng lắm không anh?

– Uhm… vết thương này khá sâu, từ hôm qua đến giờ lại không rửa kỹ vì vậy có nguy cơ nhiễm trùng rất cao, giờ tôi sẽ rửa vết thương rồi cho thuốc uống, anh nên chăm sóc cô bé cho tốt, không được đi lại nhiều, ngày 1 lần chăm sóc vết thương bằng thuốc sát trùng và thay gạt. Từng lời nói của anh ta cứ như là đang muốn giết dần tôi vậy, nghe mà thấy tê cả đầu óc, hix, thế là sẽ phải chịu đựng cảnh này dài dài. Không biết từ lúc nào tôi cứ ôm lấy cánh tay Hùng không rời, chưa gì mà đã thấy đau đớn kinh khủng, tưởng tượng đến cảnh anh ta… ôi trời chắc chết mất. Tôi nhắm mắt không dám nghĩ đến những gì tiếp theo nữa, nếu là Hùng thì còn có thể bỏ qua sĩ diện kêu Hùng dừng lại, chứ còn với ông y tá này thì kêu đường nào được chứ.

Mắt nhắm lại, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh, cho tới khi tôi cảm nhận Hùng đang ngồi ngay bên cạnh, một tay ôm lấy tôi và tay còn lại siết chặt bàn tay tôi lại, Tôi hiểu chuyện kinh khủng sắp xảy ra, và nó đã đến:

Tôi có cảm giác như mình có thể chết đi được, tôi siết chặt bàn tay rắn rỏi của Hùng, nếu cho tôi chọn phải tháo bỏ cái chân đó với hiện tại tôi cũng sẽ chọn tháo bỏ nó đi, tôi đau điếng cả người như không còn kiểm soát được nữa.

– Hùng ơi… em chết mất… hix hix… Hùng cứu em với… cứu em với…

– Ráng đi em, gần xong rồi, chút xíu nữa thôi.

Câu nói của Hùng phần nào đó trấn an tôi trở lại, lúc này đây tôi mặc kệ ai cho mình là con nít, ai cho mình là mít ướt hay gì gì đó, tôi mặc kệ tất cả, tôi chỉ biết, tôi muốn thoát khỏi cái cảnh này, thoát khỏi cơn đau quái quỷ này thôi. Tôi cứ kêu tên Hùng liên hồi và khóc ngon lành như đứa trẻ.

Cuối cùng cũng xong, kết thúc ở đó, tôi lau vội những giọt nước mắt còn sót lại và nhìn anh chàng y tá e ngại sau khi anh ta trở lại, tôi lãng sang ôm lấy Hùng khi thấy anh ta nhìn mình, và hình như trên môi anh ta đang ẩn hiện nụ cười gì đó khó hiểu, tự nhiên trong lòng dấy lên cảm giác quê kinh khủng, hic, nhưng biết sao được chứ, tại nó vậy mà, tiếng anh ta vang lên phá tan dòng suy nghĩ của tôi.

– Chị thấy nhẹ hơn chút nào chưa.

– Dạ rồi, cảm ơn anh.

Anh ta lại cười, nụ cười như giễu cợt người khác, nhìn mà thấy ghét ghê luôn, lúc sau anh ta mới tiếp:

– Chị cố gắng chịu đau vài hôm, chăm sóc vết thương cho tốt, nếu không để nhiễm trùng thì sẽ đau gấp mấy lần hôm nay nữa đó.

Kèm theo câu nói là ánh nhìn lạ lẫm, từ đâu đo trực cảm giác thấy ghét, tôi đáp:

– Cảm ơn anh, tôi biết mình phải làm gì.

Dừng câu chuyện tại đó, anh ta gọi Hùng ra ngoài nói gì đó, lát sau Hùng quay lại, và cuối cùng tôi đã vượt qua được một buổi sáng đen tối. Trên đường về Hùng thỏ thẻ:

– Giờ anh đưa em về bên anh trai em nha, qua đó yên tĩnh và dù sao cũng có người chăm sóc em, để em bên đây anh không an tâm.

– Ủa kì vậy trời, tự nhiên em bị đuổi việc vô duyên vậy á, nói rồi tôi cười cười như xem phản ứng anh thế nào?

– Không có, ai dám đuổi việc em chứ, là thế này, giờ anh về sẽ bắt tay vào làm việc ngay, những gì hôm qua anh hứa với em, anh nhất định sẽ làm được, bé có tin anh không?

– Tìn chứ sao không?

– Ừa, anh sẽ theo bố làm việc, vì vậy sợ không có thời gian chăm sóc em, mà em thì bướng bỉnh ngang tàn, dễ gì chịu ngồi yên một chỗ, vì thế tốt nhất là em phải về bên anh trai em, anh sẽ qua thăm em mỗi ngày. Ok.

– Em ở bên đây thì có sao, em xuống quầy ngồi một chỗ chứ có đi đâu đâu mà lo.

– Không được, rồi lỡ em muốn uống nước, ăn gì đó, lấy gì đó… thì phải thế nào?

– Thì em nhờ tụi nó lấy dùm có sao đâu.

– Anh hiểu tính em nhất, có bao giờ mà chịu nhờ người khác khi mình vẫn có thể làm chứ, vì vậy cứ quyết định như anh nói, không bàn cãi nữa.

– Dạ, em biết ời.

Tiếng dạ vang lên đánh dấu điểm dừng cho chuyện này, không hiểu sao tôi lại ngoan ngoãn đến vậy, nếu là ai khác có lẽ tôi đã không dễ dàng bỏ cuộc và vâng dạ nhẹ nhàng như thế.

Căn nhà quen thuộc đã nằm ngay trước mắt, Hùng dừng xe lại và bước vội vào bên trong cứ như nơi đây là nhà anh vậy, lát sau tôi thấy bóng dáng con bé em mình từ trong hớt hải chạy ra.

– Chị, chị sao vậy, nghe anh Hùng nói chị té xe hả?

– Ừa, chị không sao, dìu chị xuống với. Một chân vừa đặt xuống đất thì Hùng đã trở ra.

– Đã nói ngồi chờ anh mà, nói rồi anh bế thốc tôi lên và đặt xuống chiếc nệm êm ái có lẽ là do anh vừa trải nó xuống.

– Anh nè, anh gọi về nhà chưa vậy, em quên béng đi mất.

– Anh gọi hôm qua, lúc đi mua đồ cho em.

Nói rồi anh quay sang hỏi con bé:

– Bé Hải, anh Quang đi làm rồi hả em.

– Mắt con bé không rời khỏi tôi đáp: Dạ, anh Quang đi làm 5h mới về. Anh đưa chị em đi sao mà để té vậy hả. Anh thật là.

Sắc mặt Hùng có chút thay đổi, tôi không muốn cục diện này tiến triển xấu hơn bởi những câu trách hờn của con bé nên lên tiếng trước khi Hùng trả lời:

– Bé, không được nói chuyện kiểu đó, chị té đâu phải lỗi của anh Hùng, cũng do chị bất cẩn thôi.

– Chưa gì đã bênh vực anh ta, lúc trước em nhớ là chị đâu có vậy đâu he?

– Em nói nhiều quá rồi đó, giúp chị pha nước mời anh Hùng nè.

Không mấy hài lòng cho cục diện này, cô bé phụng phịu đứng lên và tiến thẳng vào trong không nói thêm gì. Lúc này Hùng mới lên tiếng:

– Bé Hải nói đúng mà, sao em lại ngăn nó. Em làm nó giận rồi thấy không?

– Anh kệ nó đi, nó là vậy đó, Bướng bỉnh không chịu nổi, nói năng thì không cân nhắc gì cả.

– Sao bằng chị Lý, chị Lý của bé Hải còn hơn gấp vài lần đó chứ.

– Nè anh, em mới cứu anh mà, sao giờ quay ngược lại chọc phá em là sao ta.

– Hehe, anh giỡn xíu có cần căng thẳng vậy không?

– Thấy ghét anh quá.

Bé Hải đã trở ra, đặt hai ly nước xuống và bẽn lẽn cười huề.

– Chị nè, chị về đây khi nào trở lại bên đó, hay chỉ về lát rồi đi.

– Ừa, chị về đây vài ngày, khi nào chân chị khỏi hẳn rồi sẽ trở lại bên đó.

Ly nước vừa cạn cũng là lúc Hùng cáo từ ra về.

– Giờ trưa rồi anh về nha.

Sự lưu luyến khôn tả dâng trào nhưng không thể níu kéo anh được nữa, cần phải để anh thực hiện lời hứa ngay trong hôm nay, tôi cố gắng dứt khoát không kèm theo chút níu kéo nào:

– Dạ, anh về nha, mà nè, đã hứa gì với em thì phải giữ lời.

– Dạ thua cô, em nhớ rất kỹ, nói rồi anh cười giòn tan và bé Hải là người tiễn anh về, ngoài kia không biết anh em họ đã nói những gì, tôi thấy bé Hải không còn như lúc nãy nữa mà vui hẳn lên khi đối diện Hùng.

Trở vào trong nụ cười vẫn chưa tắt hẳn khỏi khuôn mặt con bé, chạy gần lại phía tôi nói như hối hả.

– Chị này, lúc trước em thấy chị ghét ông ta lắm mà, sao giờ lại trở nên thân thiết vậy.

– Có gì đâu mà em ngạc nhiên vậy, anh Hùng cũng là người, cũng có hai mặt của cuộc sống, cũng có cái đáng yêu của anh ấy, lúc trước là do chị bị tác động quá nhiều bởi bên ngoài nên không nhìn ra được tận sâu bên trong con người ảnh, còn bây giờ chị đã thấy được điều đó.

– Nó nghe tôi nói mà cứ như là đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, tôi có cảm giác nó chăm chú đến từng hơi thở của mình, không muốn nói đến đề tài này nữa tôi giả lả và chuyển hướng thật nhanh, nếu không cái con bé nhiều chuyện như nó sẽ lại còn nhiều cái thắc mắc nữa.

– Em có cần nhìn chị bằng ánh mắt đó không? Ủa mà anh Quang trưa không về hả bé.

– Dạ, ảnh ít khi về, ủa mà chị có báo với ảnh là trưa nay chị về không?

– Chị không báo, thôi để anh làm đi tối về anh em mình 8 cũng có muộn đâu.

– Dạ, giờ chị nghỉ xíu đi, em đi làm đồ ăn cho chị ăn cơm nha.

Nói rồi nó đi tuốt vào bên trong không quay đầu nhìn lại, tôi với cái tivi ngồi thẫn thờ trong cái chán nản, được một lúc lại quăng nó sang một bên, cố gắng nhích dần đến bàn máy tính, mở hộp thư và vào yahoo cho vơi đi cái chán.

Sau khi dùng bữa trưa, một giấc ngủ sâu và dài chợt đến, mở mắt cũng đã hơn 5h, trời vừa sập tối, tôi ngồi nhổm dậy và gặp ngay anh Quang.

– Ủa bé, em dậy rồi hả.

– Dạ, anh đi làm về rồi hả.

– Anh nghe bé hải nói em bị đi cùng Hùng và bị té xe, sao mà bất cẩn đến vậy hả, em gọi về cho mẹ chưa.

Tôi trợn tròn mắt nhìn anh trai mình và nói:

– Gọi làm gì anh, em có sao đâu, gọi mắc công mẹ thêm lo chứ làm được gì.

– Hì cái con bé này, vẫn như vậy, chẳng thay đổi chút nào sau bao nhiêu chuyện.

– Bản năng trời phú mà anh, sao thay đổi được chứ.

– Àh bé nè, anh nói bé nghe chuyện này, hôm bữa Vương đến tìm anh. Cắt ngang lời anh như không muốn nghe đến cái tên này, nó đã nằm sâu tận trong đáy lòng từ rất lâu rồi, tôi không muốn khơi dậy nó nữa.

– Em biết, hôm bữa Vương có đến tìm em rồi anh.

– Không, mới đây thôi, cách đây vài ngày.

– Tròn xoe đôi mắt tôi mấp máy liên tục như không tin cái điều anh nói: Cái cái… cái gì. Vương đến tìm anh làm gì nữa.

– Mắt anh trung xuống và từ từ nói: Ừa, anh thấy Vương nó cũng tội nghiệp, anh không biết giữa hai đứa có chuyện gì nghiêm trọng mà lại trở nên như hiện tại, nhưng anh nghĩ em nên cho Vương thêm cơ hội, vì anh thấy nó rất chân tình.

– Dạ em biết rồi, ủa mà anh về lâu chưa.

– Anh về lâu rồi, lúc 4h30, thấy em ngủ ngon quá nên anh không kêu.

Cuộc sống êm đềm bên anh trai và em gái cũng khiến tôi phần nào cảm nhận lại tất cả những gì đã đến và đi, tôi thấy lòng mình thanh tịnh hơn bao giờ, sự sáng suốt cũng đã trở lại, tất cả như hòa lại nhịp sống của Lý ngày nào.

Mỗi ngày Hùng đều đến vào buổi tối và giúp tôi làm sạch vết thương, càng lúc tôi càng cảm thấy tình cảm tôi dành cho Hùng không còn đơn giản nữa.

Các bạn cũng đến, mọi người cứ thay phiên nhau đến chăm sóc tôi những lúc rảnh rỗi, tôi nhìn thấy ánh mắt lặng lẽ và xót xa của Tâm mỗi lần ghé lại, tôi không biết rằng tình yêu của Tâm cho đến giờ phút này là thật hay hư ảo, tôi cố gắng tránh đi tất cả những lời nói khiến Tâm có thể nghĩ gì đó về mình, nhưng những điều tôi làm không biết là đã hoàn toàn tốt hay chưa, cho đến khi Thúy đến thăm tôi vào một buổi tối trong cơn mưa tí tách.

– Ủa sao mày lại đến đây một mình, mày dạo này sao rồi.

– Tao hả, dạo này tâm trạng tốt hơn rất nhiều, mấy hôm trước tao không tiện ghé thăm mày vì thấy trong người không khỏe.

– Không sao, tao có gì đâu mà mày phải bận tâm chứ, mày sống bên đó có ổn không?

– Tao sống rất tốt, mày đừng lo cho tao, ah hôm đó tụi mày gặp Thái tao đã nghe hết rồi.

– Mày có buồn về kết quả mà tụi tao thu được không?

Ánh mắt Thúy trở nên buồn sâu lắng, tôi nghe lòng quặn đau khi nhìn Thúy, lặng thinh hồi lâu Thúy mới nhợt nhạt.

– Nếu tao nói không buồn thì là nói dối, nhưng tao nói thật, giờ tao cảm thấy vô cảm với tất cả rồi Lý ạ.

– Tao biết là mày rất đau khổ, nhưng nghe lời tao, đứa bé không thể sinh ra tốt đẹp nếu mày lúc nào cũng buồn bã như vậy, hãy cố gắng bỏ mọi thứ sang một bên, sống vui vẻ, để đứa bé ra đời không mang nhiều nỗi buồn.

– Tao biết rồi, ủa mà tao thấy mà kinh nghiệm ghê he.

– Còn giỡn được àh, vậy là không sao rồi, hihi.

Thôi đừng nói chuyện của tao nữa, tao muốn chuyện quan trọng với mày đây. Hôm trước tao nghe con Liên nói là nó với Tâm đi nhậu gì đó, tâm nói với nó mày xuất hiện làm Tâm cứ thấy lòng bồn chồn không tả. Tao thấy Tâm rất yêu mày, mày nên suy nghĩ về chuyện này đi Lý.

– Tao biết mình phải làm gì rồi, mày đừng lo, hàng tháng vẫn đi siêu âm bình thường chứ.

– Ừa, tao vẫn ổn, nếu không có mày và mọi người tao không biết phải làm sao nữa Lý, mày và các bạn đã cho tao sự sống trở lại, ơn này có lẽ cả cuộc đời tao không thể quên được.

– Mày không cần nói đến ơn nghĩa, phải sống cho tốt đừng nghĩ ngợi nhiều, khi mọi chuyện lắng đọng rồi tui tao sẽ về dưới tìm lời mà nói với ba mẹ mày về chuyện này. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, mày yên tâm nhé.

Câu chuyện của chúng tôi kéo dài thêm hồi lâu nữa, cuối cùng cũng kết thúc, Thúy đã về, nhìn dáng vẻ của Thúy tôi thấy lòng d&ac