Tuấn Địa – Tác giả Lê Cương
Tuấn về đế nhà quá nửa đêm, Thiên Kim vợ chàng vẫn còn ngồi ở Salon chờ. Tuấn hôn lên trán nàng, rồi ân cần cầm tay hỏi:
– Kim, em có mệt nhiều không…
– Em ổn! Nhưng hôm nay sao anh về khuya thế! Chắc là bận lắm hả anh!
– Không em ạ! Chỉ là gặp phải oan gia thôi!
Tuấn kể cho vợ nghe chuyện mình gặp lại Phương Anh, phải phục vụ Chi Mai như để bao biện cho lý do về trễ của mình, nhưng hoàn toàn không đả động đến việc Tuấn đã quay trở lại nhà hàng.
Thiên Kim nghe xong không giận, mà còn tỏ ra ái ngại cho chàng, nàng nói:
– Thế thì nát ngấu hết của chồng em rồi! Em có hầm Sâm – Nhung – Yến để trong tủ lạnh đó, anh dùng cho lại sức…
Lúc hai vợ chồng ở trên giường, Thiên Kim suy nghĩ mãi, cuối cùng mới quyết định giải bày ý định của mình:
– Anh à! Em tính hay là mình bỏ ý định xin giấy phép xây dựng khách sạn đi anh!
– Sao thế?
– Anh thấy đó! Theo như cái chức danh của Phương Anh ghi, thì làm gì đi nữa hồ sơ xin cấp phép của chúng ta, rồi cũng phải đến trước cửa của mấy bà đó. Không phải là em ghen, nhưng em lo liệu anh có sức mà thỏa mãn hết ham muốn của người ta không?
Tuấn chột dạ, bởi chàng biết đàn bà khi có chức có quyền, ham muốn của họ là không có điểm dừng, nhất là những mẫu đàn bà dâm dật như Phương Anh. Nguy hiểm ở chỗ họ biết sức mạnh của đồng tiền, họ sẵn sàng bỏ ra vài ngàn đô la để được thỏa mãn khao khát của nhục dục. Từ Phương Anh dẫn đến Chi Mai… rồi sau Chi Mai chắc sẽ còn dài dài nữa…
– Em nghĩ là đến lúc vợ chồng mình phải thoát ra khỏi cái vòng xoáy chết người này, trước khi quá muộn!
– Ý của em là…
– Không tính chuyện xây dựng khách sạn nữa! Mà cũng không kinh doanh nhà hàng nữa. Tiền bạc chúng ta bây giờ không thiếu, sanh con xong… em chỉ muốn ở nhà chăm sóc và nuôi dạy con thôi. Không muốn phải vất vả nay quỳ lạy cửa quan này, mai đút lót cửa quyền nọ để được yên bề làm ăn, hở ra là vi phạm, hở ra là thanh tra… truy xét…
…
Căn nhà của Thu Trang không bề thế, nhưng tươm tất đầy đủ tiện nghi, nội thất thì cũng thời thượng khỏi bàn. Được Thiên Kim hào phóng giúp đỡ, nên sau khi mua được căn nhà này, Thu Trang đón bố mẹ và em về ở chung.
Hôm nay do Mỹ Tâm không chịu vào khách sạn để hành sự, cực chẳng đã Thu Trang phải bố trí cho mọi người về quê chơi mấy ngày.
Đón Mỹ Tâm vào nhà, nàng đưa ngay lên phòng ngủ của mình, chỉ vào chiếc áo ngủ mới, ở trên chiếc giường nệm cũng trải ga mới trắng tinh, nói:
– Em vào tắm rửa sạch sẽ, rồi mặc chiếc áo này vào, chờ anh ấy đến. Sau đó như thế nào thì em biết rồi đấy, em cũng lớn và hiểu chuyện rồi đúng không? Bây giờ chị đi làm đây.
Còn lại một mình, Mỹ Tâm nhìn chiếc khăn trắng và cái hộp BCS xếp ngay ngắn bên cạnh cái áo ngủ. Nàng nén tiếng thở dài, buồn bã bước vào nhà tắm.
Mỹ Tâm rợn hết cả người khi những dòng nước mát lạnh từ vòi sen phủ xuống cơ thể. Nước lạnh bắn vào mặt, nước đổ lên vai, nước rơi trên hai bầu vú… không mang lại cho nàng sự sảng khoái thường ngày, mà chỉ làm nặng trĩu thêm nỗi ưu tư lo lắng của một thiếu nữ sắp trở thành đàn bà ở tuổi 18.
Mỹ Tâm khóa lại vòi nước cho ngừng chảy, nàng đưa tay vuốt mặt cho trôi đi những giọt nước hòa với lệ, nàng đang khóc thương cho chính mình.
Một thoáng rung động dấy lên, khi bàn tay của Mỹ Tâm chạm vào làn môi hồng trinh nguyên của mình…
“Không hiểu bắt đầu, anh ấy có hôn mình không nhỉ? Chắc chắn là có! Mình có nên đáp trả không? Hay chỉ im lặng nín chịu bởi vì anh ấy bỏ tiền ra mua, còn mình là người bán!”
Tự nhìn hai bầu vú căng mơn mởn qua gương, Mỹ Tâm mím chặt hai môi thầm biết rằng lát nữa đây, hai bầu vú này sẽ tả tơi vì bị nắn bóp hoặc giả có thể bị cắn xé, cảm giác của mình lúc đó sẽ ra sao? Như cô gái bị cưỡng hiếp ở trong phim, hay sung sướng mãn nguyện khúc dạo đầu, như bao cuốn sách hướng dẫn tình dục mà nàng đã xem qua.
Lo sợ, bồn chồn xen lẫn với háo hức… Mỹ Tâm lau khô người, rồi bước ra khoác chiếc áo ngủ lên người.
Chiếc áo ngủ mặc mà như không mặc, Mỹ Tâm nhìn thấy làn da trắng mịn của mình đang sẩn lên như da gà ở hai bầu vú, còn nhúm lông đen bên dưới nữa, bày ra mới rõ nét làm sao. Cảm thấy quá xấu hổ, Mỹ Tâm lấy vội chiếc quần lót của mình mặc vào như để che bớt đi nỗi ngượng ngùng, dù trong phòng chỉ có mỗi một mình nàng.
Mỹ Tâm dời chiếc hộp BCS lên ở đầu giường, dải chiếc khăn trắng xuống nệm, trong đầu nàng liên tưởng ngay đến những hình ảnh, rồi đây sẽ đến:
“Anh ấy hôn mình, tham lam bóp hai vú của mình, cởi quần mình ra… mình sẽ cố dang hai chân thật rộng để không bị đau! Rồi mình sẽ bị đau và hét lên, máu trinh sẽ chảy ra đỏ hết cái khăn này, anh ấy trả tiền rồi đi về.”
“Chắc là chỉ có vậy thôi! Nhưng anh ấy chưa xuất tinh mà… Anh ấy sẽ xuất mấy lần nhỉ… Liệu cái hộp BCS có đủ dùng không! Nếu hết rồi thì sao… chẳng lẽ…”
Đang miên man suy nghĩ, Mỹ Tâm bỗng cảm nhận như có gì đó ươn ướt ở nơi cô bé của mình. Nàng xấu hổ chạy vào buồng tắm xé vội mấy miếng giấy vệ sinh, ngồi xuống vạch quần ra lau, lén la lén lút.
Mỹ Tâm nằm sao cho hai mông vào giữa chiếc khăn, rồi nghiêng mình quay mặt vào trong tường chờ đợi. Nàng cố nhớ lại những hình ảnh của Tuấn, người đàn ông chút nữa đây sẽ mua đời con gái của nàng bằng những tờ giấy bạc. Người đàn ông đẹp trai, cao ráo, có học và giàu có. Người đàn ông mà bao đứa con gái mỹ miều thèm muốn được lăn vào, trong đó có cả nàng. Phải chi…
Mãi đến quá trưa, Tuấn mới thu xếp xong mọi việc để lái xe đến nhà của Thu Trang.
Do được Thu Trang nói trước, Tuấn bấm mã số cửa bước vào nhà, rồi ung dung đi lên lầu đến phòng ngủ.
Chàng đứng nhìn từng đường cong lượn lờ trên cơ thể của Mỹ Tâm qua lớp áo ngủ, chắc lưỡi trầm trồ, quả là vưu vật của tạo hóa.
Tuấn không khỏi chép miệng, nuốt vội nước bọt đang ứa ra trong cổ họng. Chàng ngồi xuống giường, đưa tay vuốt ve đôi chân dài miên man của Mỹ Tâm.
Hành động dù rất nhẹ nhàng của Tuấn, cũng làm cho Mỹ Tâm giật mình tỉnh ra, ngồi bật dậy quay hẳn người lại.
– Anh đến rồi hả? Mình bắt đầu anh nhé!
Vừa nói, Mỹ Tâm vừa kéo chiếc áo ngủ qua khỏi đầu.
Nhưng Tuấn đã chân tay nàng lại, hỏi:
– Anh muốn biết em cần tiền để làm gì mà gấp vậy, có thể nói cho anh biết được không?
Xấu hổ cùng với tự ái nổi lên, Mỹ Tâm nhếch môi cười nhạt, cay đắng trả lời:
– Em tự nguyên bán, anh có tiền thì mua, thế thôi! Đừng hỏi lôi thôi có được không?
Tuấn lờ đi như không biết, lại còn ra vẻ đểu cáng hỏi tiếp:
–