Gái Gú Việt Nam

Vô cực

Phần 24
Keng!

Keng!

Keng!

Những tia lửa tóe lên mỗi khi Quân và Tiến đọ kiếm. Trời chưa sáng mà cả hai đã luyện tập đến chảy mồ hôi.

“Đường kiếm của em đã sắc bén hơn trước rồi!” Tiến khen ngợi hết lời.

Quân uống nước rồi đáp: “Nhờ anh cả đấy!”

Dưới ánh bình minh, hai thầy trò cởi trần nói chuyện xì xào.

Quân đã chuyển giờ luyện võ sang buổi sáng sớm vì buổi chiều hắn kẹt lịch học nhiều môn. Tiến cũng sẵn lòng chấp nhận, 3 giờ sáng anh đã qua bấm chuông nhà Quân rồi! Quả là một người thầy tâm huyết.

“Sắp tới! Em muốn học Thiên Môn Đạo nâng cao!”

“Chắc chứ? Thiên Môn Đạo cơ bản cực kỳ dễ học, nhưng Thiên Môn Đạo nâng cao lại rất khó đấy, nó yêu cầu em phải tinh thông tất cả lối đánh, phối hợp một cách mượt mà!”

“Yên tâm! Em sẽ làm được!” Quân đáp đầy tự tin. Tiến nghe vậy cũng gật đầu cười, kể từ sau khi cai nghiện, Quân toát ra một loại khí chất đặc biệt khiến người khác có thể tin tưởng.

Dưới dòng nước mát, Quân thoải mái tận hưởng bàn tay điêu luyện của Xuân chạy dọc khắp người. Cặp vú của Xuân chà lên trên lưng Quân, trở thành thứ công cụ để kỳ cọ.

Xuân thè lưỡi liếm dọc lưng Quân rồi xuống đến khe mông hắn. Lưỡi nàng lướt qua khe mông, tìm đến cái lỗ của Quân.

“Úi!!” Quân cảm nhận rõ lưỡi của Xuân đang chen vào cái lỗ chật hẹp của mình.

“Dì Xuân ngày càng dâm!”

Quân phê pha. Chơi đùa với lỗ hậu một chút, dì Xuân chui qua háng Quân, bú lấy bìu dái của hắn. Hai hòn bi được chiếc lưỡi của dì đảo qua đảo lại một cách điêu luyện. Cuối cùng, dì Xuân ngậm lấy con cặc đang giương cao bú liếm liên hồi. Gần mười phút sau thì Quân lên đỉnh, hắn gồng mình ghì lấy đầu dì Xuân rồi phóng hết tinh hoa vào trong miệng dì.

Xuân nuốt sạch tinh trùng, thậm chí còn cố mút lấy mút để con cặc đã mềm xuống của Quân, vắt từng giọt tinh cuối.

Đã được một tuần kể từ vụ bê bối của Nga và Danh, dư luận lúc này cũng đã lắng xuống. Hai nhân vật chính trong câu chuyện đã cuốn gói ra nước ngoài du học đúng theo lời yêu cầu của Quân. Có lẽ sẽ rất lâu chúng mới quay lại đây!

Nhìn sang chiếc ghế trống bên cạnh, Quân có chút tò mò không biết Uyên bao giờ mới đến lớp. Dạo gần đây hắn cũng không đến thăm nàng vì bận bịu công chuyện cá nhân, chỉ có thể hỏi han qua tin nhắn.

“Nay đi học được chưa?” Quân nhắn cho Uyên rồi lật sách ra đọc.

Đúng lúc này, cả lớp bỗng dưng xôn xao. Một bóng dáng thướt tha lướt đi trên hành lang khiến ánh mắt của tất cả mọi người phải dõi theo.

“Cô nàng này là ai…”

“Sao có cảm giác quen quen?”

“Học lớp 12A9… khoan đã… lẽ nào là…”

Lớp 12A9 khi thấy bạn học kia bước vào. Họ tự hỏi với nhau đây là học sinh mới của lớp sao?

Nhưng khi bạn học ấy bước về chiếc bàn cuối dãy, họ mới ngờ ngợ nhận ra đấy là ai!

Quân lúc này mới ngước lên nhìn, ánh mắt hắn căng tròn như muốn nứt ra.

“U… u… Uyên?”

Quân nhận ra ngay. Nhưng chính vì người trước mắt là Uyên nên hắn mới bất ngờ.

Không còn mái tóc xù dị hợm nữa, Uyên bây giờ đã thay bằng một bộ tóc ngắn cá tính, tôn lên gương mặt đẹp đẽ đã bị phong ấn bấy lâu nay. Ánh mắt nàng sắc lẹm như đao, nhưng khi nhìn thấy Quân, chúng lại trở nên dịu dàng lạ thường. Chiếc mũi nàng cao chót vót, bờ môi thì đỏ hồng quyến rũ.

Bộ đồng phục trên người cũng không còn cũ kỹ, ố vàng hay rộng thùng thình như xưa, thay vào đó là chiếc áo trắng tinh tươm cùng váy ngắn màu đen cách điệu.

“Uyên?”

“Là ai vậy bây?”

“Là… là con dị nhân đó…”

“Thật sao? Nó mới đi phẫu thuật thẩm mỹ đúng không?”

“Chắc 1 tuần qua đi phẫu thuật rồi! Bệnh gì mà bệnh!”

Mặc kệ những lời đàm tiếu ngoài kia, Uyên chỉ nhìn mỗi Quân, dù cho khí chất kiêu ngạo toát ra từ gương mặt, song, nàng vẫn là cô bé nhút nhát mà thôi.

Quân sau vài giây bất ngờ liền cười mỉm.

“Hợp với cậu lắm!”

Con trai lớp 12A9 cay cú vô cùng. Lớp của họ có nhiều mỹ nữ nhất trường nhưng ai cũng đều có bạn trai hết rồi. Mà cay cú hơn nữa là chẳng thằng con trai nào trong lớp có được trái tim các nàng, để cho những thằng lớp khác hưởng hết!

Trong lớp vẫn còn 2 cô gái chưa có bồ, người đầu tiên là Huyền – lớp phó văn thể mỹ. Cô nàng này sớm đã nằm ngoài danh sách nhắm đến của lũ con trai. Lý do ư? Vì trong đầu cô nàng này chỉ toàn là idol Ji Woon thôi! Làm gì có thằng con trai nào có thể tán được chứ. Người thứ hai là… con dị nhân! Nghe đến cái biệt danh đã hết muốn tán rồi. Mái tóc xù cực kỳ ngứa mắt kết hợp với cách ăn mặc cũ kỹ khiến Uyên chẳng bị đá bay khỏi danh sách của lũ con trai!

Nhưng hôm nay, với màn lột xác ngoạn mục của mình, Uyên đã khiến tụi con trai lớp 12A9 tiếc hận. Nhan sắc của nàng sau khi được giải phong thật sự khiến trái tim lũ con trai muốn bay ra ngoài. Chỉ trong thoáng chốc, bảng xếp hạng cái đẹp của tụi con trai toàn trường đã có sự thay đổi rõ rệt, Uyên bay lên vị trí top 5, chung mâm với những mỹ nữ như Quỳnh Phương, Huyền…

“Mày viết gì thế?”

“Đơn xin lỗi…”

“Xin lỗi ai…”

“Xin lỗi Uyên!”

“Ừ đợi tao viết với!”

Ngồi trong lớp, Uyên cảm thấy có chút không quen trước ánh mắt hau háu của tụi con trai. Xưa giờ nàng luôn khoác lên mình một diện mạo dị hợm nên chẳng ai thèm đoái hoài, ấy vậy mà lại hay, nàng đỡ phải chú ý đến ánh mắt người khác.

“Tự tin lên! Đẹp thì người ta mới ngắm! Chỉ cần bọn nó không tỏ ra bất lịch sự là được!” Quân cổ vũ khi thấy Uyên có hơi rụt rè.

“Cậu thấy mình đẹp ư…” Uyên cúi đầu đỏ mặt. Sống dưới cái lốp dị nhân đã lâu, nàng dường như quên mất mình từng đẹp thế nào. Ngày xưa, lúc những biến cố chưa xảy ra với cuộc đời Uyên, nàng cũng tự tin về nhan sắc của mình lắm. Nhưng kể từ lúc bị Nga bắt nạt, nàng bị ép phải trở nên xấu xí để thỏa mãn Nga. Lâu dần, nàng nghĩ việc xinh đẹp chính là yếu tố khơi gợi người khác bắt nạt mình. Nàng thu mình trong vỏ bọc xấu xí ấy để bảo vệ bản thân.

Nhưng sau những chuyện gần đây, Uyên nghĩ mình có quyền được xinh đẹp, vì bản thân nàng và vì… Quân. Không biết tại sao nữa, nhưng Uyên nghĩ nếu mình xinh đẹp hơn, Quân sẽ cảm thấy vui.

“…” Duyên dạo này cảm thấy khó chịu trong lòng, bạn trai nàng – Vũ, dạo này bận rộn nhiều việc nên chẳng đến thăm được bữa nào. Bên cạnh đó, nàng lại hay nghĩ vẩn vơ về Quân. Rồi khi thấy Uyên, người ngồi cạnh Quân, bỗng chốc trở nên xinh đẹp, Duyên cảm thấy cực kỳ khó chịu. Mà cả hai còn trông rất thân thiết nữa chứ…

“Quân! Chiều nay cậu rảnh không?”

Uyên hỏi.

“Có… sao thế?”

“Cậu đến nhà mình không?”

“Có