Gái Gú Việt Nam

Yêu mẹ như nước triều dâng – Tác giả kiehry

Phần 7: Khởi đầu
Thời gian vẫn trôi đi một cách trật tự, và nỗi ám ảnh của tôi về mẹ ngày càng nặng nề. Nó đã thực sự đến điểm cực độ mà không có cách nào để chữa trị. Hễ khi nào rảnh rỗi là tôi luôn sử dụng những tình tiết kinh điển trong tiểu thuyết khiêu dâm mẹ con đó như một kịch bản để tưởng tượng cảnh hai mẹ con tôi đụ đéo nhau.

Dần dần, có lẽ tôi đọc truyện nhiều hơn, và tôi bắt đầu không hài lòng với việc chỉ mơ mộng dựa trên nội dung của cuốn tiểu thuyết. Tôi tự mình viết ra quá trình hai mẹ con tôi quan hệ tình dục và đụ đéo nhau ở những nơi khác nhau, trong những hoàn cảnh khác nhau. Đồng thời, tôi cũng viết ra những tình cảm của mình dành cho mẹ, tôi khao khát được yêu thương và bảo vệ mẹ tôi như một người đàn ông thực thụ.

Lúc đầu tôi viết trên máy tính, nhưng vì là máy tính để bàn nên buổi tối muốn nằm bò trên giường để thủ dâm lại không xem được. Thế là tôi bắt đầu viết vào một cuốn sổ. Vô tình, tôi đã viết hơn nữa cuốn sổ, giấu nó trong cái mền cũ trong tủ dưới giường tôi. Tôi thường lấy nó ra vào ban đêm khi đang nằm để thủ dâm.

Một ngày nọ, trong kỳ nghỉ đông của năm thứ hai trung học, khi trở về phòng vào buổi tối, tôi nhấc tấm đệm lên và mở tủ ra để lấy cuốn sổ thì thấy nó đã biến mất! Não tôi như nổ tung ngay lập tức. Chỉ có hai mẹ con tôi ở trong nhà, và người lấy cuốn sổ chỉ có thể là mẹ tôi.

Trước đây, tôi rất thận trọng trong mọi suy nghĩ và hành động của mình đối với mẹ. Tôi không bao giờ tiết lộ nó trước mặt mẹ. Bây giờ cuốn sổ của tôi đã bị mẹ lấy đi. Vậy là mẹ tôi đã hiểu hết mong muốn và trí tưởng tượng của tôi đối với mẹ rồi sao?

Tôi cố gắng hết sức để bình tĩnh lại, và sau đó tôi nhận ra rằng bầu không khí không ổn sau khi tôi về nhà vào buổi chiều. Thông thường mẹ tôi sẽ ra khỏi bếp hoặc phòng ngủ để chào tôi khi tôi bước vào cửa, nhưng hôm đó, mẹ tôi chỉ nấu ăn trong bếp và không ra chào đón tôi. Tôi chào mẹ nhưng mẹ tôi không đáp lại. Lúc đó tôi không để ý, chỉ nghĩ là mẹ tôi bận nấu ăn.

Trong bữa tối, mẹ tôi không nói chuyện với tôi về những chuyện vặt vãnh và chủ đề học tập của tôi như thường lệ. Mẹ cũng không nói nhiều, chỉ nói với tôi rằng:

“Tiểu Tuệ, con đã là học sinh trung học rồi, những thứ khác không phải là những gì con nghĩ bây giờ. Phải tập trung để học cho tốt nghen con.”

Khi mẹ tôi nói điều này, lúc đầu tôi không chú ý đến nó. Tôi chỉ nghĩ rằng có thể là do tôi đã không học nhiều trong kỳ nghỉ đông nên mẹ mới nhắc nhở. Nhưng sau khi nhớ lại, câu “những thứ khác không phải là những gì con nghĩ bây giờ” mà mẹ tôi nói là cố ý.

Nghĩ đến đây, tôi không khỏi hồi hộp. Mẹ tôi thường có mối quan hệ tốt đối với tôi, và mẹ hiếm khi chỉ trích tôi từ nhỏ đến giờ. Mẹ luôn tập trung vào việc động viên tôi, nhưng với điều kiện là tôi không phạm phải sai lầm lớn nào. Lần này, mẹ đọc thấy tôi mong muốn và tưởng tượng về mẹ, vậy thì điều gì sẽ xảy ra với mẹ tôi?

Trong nhiều ngày liên tiếp, tôi đã trải qua lo lắng, và đã ngừng đi chơi. Tôi nghiêm túc làm bài tập về nhà mỗi ngày. Khi mẹ tôi về nhà, tôi luôn lén quan sát biểu hiện của mẹ. May mắn thay, tôi không thấy có gì khác lạ ở mẹ tôi. Phản ứng của mẹ chỉ là dường như hơi xa lạ với sự nhiệt tình và thái độ của tôi.

Tôi không dám nghĩ rằng mẹ tôi sẽ tràn đầy cảm xúc tán tỉnh sau khi đọc hết những gì tôi viết, và bắt đầu đáp lại tôi hay thậm chí dụ dỗ tôi. Bởi vì tôi biết rất rõ tính cách của mẹ. Nói chung mẹ tôi là một người phụ nữ rất truyền thống và bảo thủ, có thể chấp nhận lừa dối, nhưng tuyệt đối không thể chấp nhận loạn luân!

Tôi nghĩ ngợi về lý do tại sao mẹ tôi không có phản ứng mạnh và không nói gì với tôi về cuốn sổ, nhưng mẹ đã không còn thân thiết với tôi như trước nữa. Có lẽ tại vì mẹ tôi không biết nói thế nào với tôi. Sau này tôi biết được từ mẹ tôi đúng như vậy, mẹ không biết làm thế nào để thảo luận vấn đề này với tôi vào thời điểm đó.

Đã nửa tháng trôi qua, mẹ tôi vẫn chưa hề đề cập đến cuốn sổ với tôi. Tôi nghĩ mẹ đã bỏ qua. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng hai mẹ con tôi sẽ trở lại nhà ông nội tôi vào dịp Lễ hội mùa Xuân.

“Tiểu Tuệ, bây giờ con cũng đã trưởng thành, còn ba con thì đã mất sau nhiều năm rồi. Thật không dễ dàng để mẹ con sống một mình với con. Mặc dù cô chú có thể giúp đỡ cho gia đình con, nhưng dù sao thì mẹ con vẫn còn trẻ. Con nghĩ sao nếu mẹ con tái hôn?”

Tôi sửng sốt khi nghe cô tôi nói như vậy.

“Cô… cô, ý cô nói vậy nghĩa là sao?”

“Bây giờ con đã lớn rồi. Trước đây cô đã nói với mẹ con là hãy cân nhắc đến chuyện tái hôn, nhưng mẹ con không đồng ý. Mới mấy bữa trước, mẹ con nói với cô là bây giờ con đã trưởng thành, nên có một người đàn ông trong gia đình mình. Con cần một người cha thì tốt hơn cho sự trưởng thành của con. Cả ông nội con, chú con với cô đều nghĩ là chuyện đó có ý nghĩa. Còn con nghĩ sao hả Tiểu Tuệ?”

Tôi hiểu ngay rằng đây là ý kiến của mẹ tôi. Vậy là mẹ tôi không dễ dàng bỏ qua chuyện cuốn sổ của tôi, muốn tìm một người cha dượng cho tôi. Mẹ tôi muốn làm một con đập, một bức tường ở giữa, ngăn cách hai mẹ con tôi! Tôi tức giận nói với cô:

“Con không đồng ý, con kiên quyết không đồng ý!”

Nói xong tôi chạy vụt đi, cô đã không thể ngăn cản tôi.

Khi mẹ tôi từ nhà ông nội trở về vào buổi tối, tôi từ trong phòng bước ra ngăn mẹ lại và nói:

“Mẹ, con nghe nói mẹ định tái hôn hả?”

“Ừm, mẹ đang suy nghĩ chuyện đó. Cô của con nói là con không đồng ý phải không?” Mẹ hỏi tôi thẳng thừng.

“Dạ, đúng vậy, con không đồng ý. Con kiên quyết không đồng ý mẹ tái hôn. Mấy năm nay mẹ con mình sống với nhau không phải là rất tốt hay sao? Tại sao mẹ lại muốn tái hôn? Con không đồng ý. Dù cho mẹ có giết con thì con cũng không muốn có một người cha dượng.” Tôi tức giận nói với mẹ.

“Tiểu Huy, mẹ không muốn nhắc đến việc mẹ đã nuôi con bao năm vất vả, bởi vì con là con của mẹ nên mẹ tự nguyện làm việc theo ý mình. Nhưng giờ con đã lớn rồi, suốt ngày chỉ biết đối diện với mẹ. Đó là một sự hối tiếc lớn, có một số điều con cần có một người cha để trò chuyện và giáo dục con.”

Lời nói của mẹ tôi rất tế nhị. Dù mẹ không đả động gì về cuốn sổ của tôi, tôi vẫn hiểu rằng lý do mẹ tôi muốn tái hôn thực sự là vì cuốn sổ đó. Nhưng tôi không thể thỏa hiệp về điều này. Tôi hét lớn với mẹ:

“Con không cần tình cha, có mẹ là đủ để dạy dỗ con rồi. Dù sao đi nữa thì con cũng không đồng ý với việc tái hôn của mẹ. Con kiên quyết không đồng ý.”

Thấy vẻ mặt tức giận của tôi, mẹ tôi do dự một lúc rồi ôn tồn nói:

“Tiểu Tuệ à, khi lớn lên con nên học cách quan tâm đến mẹ con chứ. Mẹ đã cân nhắc vấn đề này trong một thời gian dài rồi. Mẹ sẽ lựa chọn cẩn thận để tìm ra một người đối xử thật tốt với con.”

“Không, không, con không đồng ý. Cho dù có bị đánh chết con cũng không đồng ý mẹ tái hôn đâu!”

Mẹ tôi vội vàng quay đi và về phòng mình trước khi tôi hét xong. Khi tới phòng ngủ của mẹ, tôi vô cùng khó chịu khi nhìn cánh cửa đóng kín. Suốt đêm đó tôi không ngủ, nghĩ rằng mẹ tôi sẽ thuộc về người đàn ông khác sau khi tái hôn. Và tôi cảm thấy như mình sắp nổ tung.

Trong nửa tháng, tôi phản đối ý tưởng tái hôn của mẹ tôi trong một cuộc chiến tranh lạnh mà không cần biết hậu quả sẽ ra sao. Nhưng tôi không ngờ rằng mẹ tôi đã làm theo những gì mẹ đã nói với tôi. Chẳng bao lâu sau, tôi nghe được từ những người khác rằng ai đó đã giới thiệu mẹ tôi với một đối tác để tái hôn. Mỗi lần nghe được, tôi về nhà cãi cọ với mẹ, nhưng mẹ tôi làm ngơ trước sự phản đối của tôi. May mắn thay, mẹ tôi không hài lòng với những lời giới thiệu của người khác. Điều này khiến trái tim tôi ổn định hơn một chút.

Tuy nhiên, vào một ngày cuối tuần của tháng Năm, mẹ nói với tôi rằng có một người chú muốn mời hai mẹ con tôi đi ăn tối vào buổi chiều. Ngay khi nghe qua tôi đã nghĩ là không ổn rồi. Mẹ tôi đã ngừng liên lạc với người được giới thiệu sau khi gặp mặt, nhưng lần này ông ấy thực sự muốn đưa tôi đi ăn tối, điều đó cho thấy mẹ thích người đàn ông này. Tôi lại một lần nữa la mắng mẹ, nói rằng tôi không đồng ý và kiên quyết phản đối việc mẹ tái hôn. Tôi đe dọa rằng nếu mẹ tôi tái hôn, tôi sẽ đến ở nhà ông nội và không bao giờ trở về nhà nữa.

Sau khi im lặng nghe tôi la mắng, mẹ tôi không nói gì nữa mà thay quần áo rồi xách túi ra khỏi nhà.

Mẹ tôi cứ thế bỏ đi và đi ăn tối với người đàn ông ấy. Tôi không thể chấp nhận thực tế này một chút nào. Nếu bây giờ tôi đi ăn tối, chuyện tiếp theo sẽ là gì? Kết hôn? Sau đó người đàn ông ấy sẽ lấy đi tất cả mọi thứ từ mẹ tôi một cách chính đáng. Không! Không! Ngàn lần không! Điều này không ổn chút nào. Tôi tuyệt đối không thể để cho điều này xảy ra.

Tôi ở nhà một mình, suy nghĩ lung tung, đập phá đồ đạc, làm nhà cửa lộn xộn, nhưng tôi không có khả năng ngăn chặn nó. Tôi ghét mẹ tôi và ghét cả bản thân mình.

Sau vài lần trút bầu tâm sự, tôi vẫn cảm thấy lồng ngực mình như bị chặn lại, ngột ngạt như bị một tảng đá lớn đè lên. Tôi vô bếp và nốc vào miệng tôi gần hết chai rượu trắng mà mẹ tôi thường dùng khi nấu thịt.

Tôi không thể nhớ là mẹ tôi về lúc mấy giờ. Vừa bước vô cửa, mẹ đã thấy cả căn phòng bề bộn sau khi bị tôi đập phá. Còn tôi thì ngồi trên sàn nhà trong phòng mẹ, tay cầm chai rượu. Lần đầu tiên mẹ tôi đã nổi giận với tôi, và mẹ đã mắng té tát vào mặt tôi. Tôi uống rượu và hành xử như một thằng điên. Tôi chưa bao giờ uống rượu trước đây, và tôi đã chếnh choáng sau khi uống một hơi hết nữa chai. Tôi không còn nghe được mẹ tôi mắng một câu nào, nhưng tôi thấy miệng mẹ tôi cứ lải nhải.

Nghĩ rằng mẹ tôi vừa đi ăn tối với một người đàn ông khác, lại còn cười nói suốt bữa ăn, tôi cảm thấy bực tức. Tôi đứng dậy nắm lấy cánh tay mẹ và cắt ngang lời mẹ:

“Mẹ ơi, con không đồng ý việc mẹ tái hôn. Con không muốn có một người cha dượng. Mà nếu con không đồng ý thì mẹ không được tái hôn. Không!”

Mẹ tức giận nhìn tôi:

“Tiểu Tuệ, để mẹ nói lại lần nữa. Mẹ đã suy nghĩ rất kỹ càng về vấn đề này, mẹ quyết tâm tái hôn, và mẹ làm vậy là vì lợi ích của con đó, con có biết không?”

Nghe mẹ tôi nói khiến đầu óc tôi càng rối bời. Tôi cảm thấy toàn thân nóng bừng và sắp nổ tung. Tôi càng nắm chặt cánh tay mẹ hơn, vừa lắc vừa nói:

“Không, nếu con nói không thì có nghĩa là không được, mẹ không được tái hôn. Làm thế nào mà mẹ có thể kết hôn với người đàn ông khác? Ba đã mất, nhưng mẹ vẫn còn có con kia mà. Mẹ là của con. Con không đồng ý mẹ tái hôn. Mẹ chỉ có thể là của riêng con thôi. Nếu đó là vì lợi ích của riêng con thì mẹ càng không được tái hôn.”

Mẹ bị tôi lắc cánh tay, bắt đầu vùng vẫy và nói:

“Con uống rượu nhiều quá rồi đó Tiểu Tuệ. Con có biết mình đang nói gì không? Đó là vì mẹ đã quá thân quen với con. Thôi đừng nói gì nữa, mẹ phải tái hôn, nếu không con sẽ thực sự hư hỏng.”

Sự vùng vẫy của mẹ, cộng với cơn say của tôi, và mẹ cứ khăng khăng đòi tái hôn khiến tôi hoàn toàn phát điên:

“Không, mẹ ơi, mẹ là của con. Con biết con đang nói về điều gì. Con thích mẹ, con yêu mẹ, mẹ chỉ có thể là của con thôi, là của con.”

Vừa nói tôi vừa ôm mẹ và quăng mẹ lên giường…

Đến bây giờ tôi không còn nhớ gì về chuyện đó. Tôi chỉ nhớ cảnh tôi điên cuồng xé quần áo của mẹ tôi, ngoài ra không còn nhớ bất cứ điều gì khác vì tôi đã say rượu quá mức. Tôi chỉ biết rằng khi thức dậy thì thấy mình đang nằm trên giường mẹ, vốn đã bừa bộn, trên và dưới giường còn có những mảnh quần áo của mẹ mà tôi đã xé. Tôi bị trầy xước trên cánh tay, ngực và lưng, và mặt tôi rất đau. Bạn có thể tưởng tượng sự phản kháng của mẹ tôi lúc đó quyết liệt như thế nào.

Sau đó, khi nói chuyện với mẹ tôi về sự cố này, tôi nhận ra rằng cặc tôi thực sự đã được đút vô lồn mẹ tôi. Nhưng vì mẹ tôi chống cự quá quyết liệt nên tôi chỉ mới đút vô được vài ba lần đã bị mẹ hất văng ra một cách mãnh liệt.

Sau khi tỉnh dậy, tôi không còn nhớ được chi tiết về những gì đã xảy ra. Nhưng tôi vẫn biết mình đã làm gì với mẹ tôi trước đó. Tôi bắt đầu sợ hãi, vùng dậy chạy về phòng mình tìm quần áo để mặc vào. Sau khi bình tĩnh lại, tôi ra ngoài tìm mẹ. Nhưng không thấy mẹ tôi ở nhà, điều đó càng làm tôi sợ hãi và bất an.

Tôi không dám gọi điện thoại cho mẹ, một mình dọn dẹp nhà cửa và thấp thỏm chờ mẹ. Đêm đến, tôi nghe có tiếng cô tôi gọi từ ngoài cửa. Tim tôi run lên. Có phải mẹ tôi đã kể cho cả nhà nội biết rồi chăng?

Tôi cắn môi và mở cửa. Cô tôi bước vào nhà, gằm mặt lại nói với tôi:

“Tiểu Tuệ, con đã lớn rồi, cho dù con không đồng ý mẹ con tái giá cũng không được. Con dám to gan đánh mẹ con, thật là bất hiếu. Bộ con không nghĩ tới cảnh ba con mất sớm, mẹ con phải vất vả nuôi con lớn như vầy sao? Không ngờ con đã biến thành một con sói mắt trắng và đánh mẹ con. Khi ba con còn sống, ổng không hề đụng tới một sợi lông trên người con. Nhưng con thì làm đảo lộn đạo lý, con xem lại mình có còn là con người nữa không hả? Cô nói cho con biết, nếu cô không cản là chú con sẽ cầm gậy qua đánh con rồi đó.”

Sau khi nghe cô tôi nói, tôi hiểu rằng mẹ tôi không nói với họ những gì tôi đã làm với mẹ. Có lẽ là để bao che những dấu vết trên người mẹ nên mẹ đã nói dối rằng đã đánh nhau với tôi. Với lương tâm cắn rứt, tôi cúi đầu nghe cô tôi giảng bài mà không dám nói một lời nào.

Cô mắng chửi tôi một lúc lâu, thấy tôi im lặng nên hỏi:

“Con tưởng mình ngoan lắm sao? Trước đó dám đánh mẹ sao giờ câm vậy? Nói đi.”

Tôi vẫn cúi đầu nhưng mở miệng nói:

“Cô ơi, con biết con sai rồi. Con không nên làm chuyện đó với mẹ. Nhưng con không muốn mẹ tái hôn, mẹ không đồng ý, rồi bởi vì con uống say quá nên… nếu không thì con không dám làm vậy đâu.”

“Cứ uống cho cố rồi say bí tỉ. Lẽ ra cô nên để cho chú con tới đây đánh con mới phải. Con hãy tự suy nghĩ lại mình đã làm gì đi. Bây giờ mới biết mình sai thì đã quá muộn rồi. Cô nói cho con biết, mẹ con không về nhà nữa, bả đang ở nhà ông nội. Tốt chứ hả, con không phải là người rất có năng lực hay sao? Cứ sống một mình đi, xem liệu con có sống được khi vắng mẹ hay không nhé. Chừng nào mẹ con bình tĩnh lại, con mới có thể đón mẹ về nhà lại.”

Nói xong cô quay người bỏ đi.

Sang đến tuần sau, mẹ tôi vẫn không về nhà. Khi đến nhà ông nội, tôi thấy mẹ tôi nhốt mình trong phòng và không chịu ra gặp tôi. Ông nội và chú tôi cũng tức giận tôi, mắng chửi tôi liên tục. Tôi cũng muốn sống trong nhà ông nội nhưng họ từ chối. May mắn là tôi được ăn, nhưng phải về nhà sau bữa tối. Tôi sống một mình, và quần áo của mẹ con tôi không giặt đang chất thành đống.

Một ngày sau khi một tuần trôi qua, tôi về nhà và thấy mẹ tôi đã trở về. Tôi vừa mừng vừa hồi hộp. Tôi đến xin lỗi mẹ tôi, nhưng mẹ không nhìn mặt tôi. Với khuôn mặt lạnh lùng, mẹ tôi nói thẳng thừng:

“Mẹ về đây để nói với con là mẹ sẽ tái hôn. Ngày đã định rồi, vào cuối tháng này. Lần này mẹ sẽ tái hôn, mặc cho con có phản đối hay không. Nếu không muốn thì con có thể sang ở với ông nội. Bên nội con đồng ý rồi.”

Lời mẹ nói bên tai tôi như sét đánh ngang tai. Đầu óc tôi rối bời, nhưng tôi không dám làm ồn ào như trước nữa. Tôi quỳ xuống trước mặt mẹ van xin, xin lỗi mẹ và hứa rằng chỉ cần mẹ không tái hôn, tôi sẽ chăm chỉ học hành và không nghĩ ngợi lung tung nữa. Nhưng mẹ tôi không hề động lòng, không giúp tôi đứng dậy. Mẹ đi vào phòng ngủ của mình, đóng sầm cửa lại và khóa nó từ bên trong.

Sau đó, tôi đã cầu xin mẹ tôi không biết bao nhiêu lần. Quỳ, lạy và khóc đều vô ích. Tôi dọn ra khỏi nhà để sống ở nhà ông nội, nhưng mẹ tôi vẫn không giữ tôi lại. Tôi đã khóc với ông tôi. Ông nội và chú tôi thực sự khăng khăng đồng ý với việc mẹ tôi tái giá. Cô tôi thậm chí còn thuyết phục tôi rằng mẹ tôi vẫn còn trẻ, và tôi nên dựa vào bản thân để hoạch định cho cuộc sống của chính mình. Tôi đã trưởng thành và nên hiểu mẹ tôi là người như thế nào, và điều tồi tệ hơn nữa là cô khuyên tôi nên giúp mẹ tôi chuẩn bị tái hôn.

Biết mẹ tôi sắp sửa tái hôn trong một tuần nữa, tôi đột nhiên cảm thấy không còn thiết sống nữa. Trái đất như ngừng quay, tôi cảm thấy cuộc sống của mình không có ý nghĩa gì cả. Tôi có cảm giác tuyệt vọng. Nếu mẹ tôi tái hôn và trở thành người phụ nữ của một người đàn ông khác thì tôi còn sống để làm gì? Mẹ có ý gì? Mẹ ơi, vì con không lấy được mẹ, hãy để con ra đi thanh thản!

Tôi lấy trộm nữa lọ thuốc ngủ từ phòng khám